An Trú Trong Giây Phút Hiện Tại

logo
Sự kiện tiêu biểu

Tin mới

Showing posts with label Gia-dinh. Show all posts
Showing posts with label Gia-dinh. Show all posts

Nhiều người luôn than bản thân cảm thấy mệt mỏi, thiếu niềm tin, không biết thế nào là hạnh phúc. Hãy “check” lại xem, có thể bạn phạm hải 6 sai lầm sau đây mà không biết

Luôn nuối tiếc quá khứ
Đừng trách sao bạn mãi không tìm thấy Hạnh Phúc
Những gì đã xảy ra là kỉ niệm, kinh nghiệm... để bạn bước tiếp tốt hơn. Tuy nhiên, thay vì lấy nó làm “bàn đạp”, nhiều người để dĩ vãng chi phối cuộc sống của mình, chắc chắn nó ảnh hưởng đến con người bạn hiện nay. Khi bạn chỉ tập trung vào những điều quá vãng, bạn sẽ hạn chế khả năng nắm giữ hạnh phúc trọn vẹn. Ngừng nhìn lại.

Hãy dừng nhìn chằm chằm vào con đường phía sau bạn và cân nhắc cuộc sống khác nhau như thế nào. Hãy để mắt nhìn về phía trước và tận hưởng hiện tại, chắc chắn hạnh phúc sẽ tìm đến.

Đắm chìm trong niềm đam mê phi thực tế


Một trong những bài học lớn nhất của tuổi trưởng thành là học cách quản lý những kỳ vọng. Tuy nhiên, kỳ vọng quá cao sẽ khiến cảm giác thất vọng càng lón. Hạnh phúc tràn đầy sẽ đến khi bạn biết bằng lòng ở một vài kết quả chấp nhận được với một tâm trí cởi mở. Niềm vui xuất hiện khi bạn buông bỏ những quan niệm đã định sẵn và chấp nhận những khả năng to lớn của những gì có thể xảy ra.

Quá để tâm đến cảm nhận của người khác

Bạn có liên tục lo lắng về việc những người khác cảm nhận bạn như thế nào? Việc buông bỏ những suy nghĩ đó là điều quan trọng để làm có được niềm vui. Hãy chấm dứt việc liên tục tìm kiếm xung quanh bạn và tập trung năng lượng vào bên trong. Chọn để dành thời gian bạn đã lãng phí để tự hỏi những gì người khác nghĩ thay vì cảm nhận cảm giác của bạn. Nếu bạn tự hào về những quyết định mà bạn đã thực hiện, bạn không cần phải quan tâm lời ra tiếng vào của bất kỳ người nào khác. Quá quan tâm cái mà những người khác chính là “kẻ thù” cướp đi hạnh phúc và niềm vui.

Quá lo sợ tuổi già sẽ đến
Từ quảng cáo đến Instagram, chúng ta bị nhồi nhét suy nghĩ rằng sự lão hóa là một điều vô cùng đáng sợ. Tuy nhiên, sự thật là chúng ta cuối cùng sẽ già đi. Không có cuộc chiến nào hoặc ngừng tiến hành thời gian. Không có thuốc kỳ diệu nào tồn tại để mang lại cho chúng ta hình dáng đẹp của những năm 20 tuổi. Thay vì quá lo lắng điều tất yếu sẽ xảy đến, hãy tận hưởng niềm hạnh phúc có được trong mỗi năm đã sống và mong chờ những thập kỷ tới. Các cá nhân hạnh phúc luôn nhận ra, khi họ chấp nhận sự lão hoá như một phần của quá trình sống, họ càng lâu già hơn và hạnh phúc hơn.

Đừng để stress kiểm soát cuộc sống

Căng thẳng một chút có thể là một điều tích cực. Nó là động lực thúc đẩy chúng ta tiến lên và cố gắng hết sức. Tuy nhiên, vấn đề nảy sinh khi căng thẳng leo thang quá mức. Khi mức cortisol tăng lên, cơ thể chúng ta sẽ bị viêm, tăng cân và bệnh tim. Khi căng thẳng tăng vọt trong một khoảng thời gian kéo dài, bạn sẽ rơi vào tình trạng trầm cảm. Học cách nhận biết các tình huống cuộc sống căng thẳng, tiếp cận họ một cách cẩn thận và có ý thức, làm việc thông qua họ và để họ đi.

Học cách chịu trách nhiệm

Chịu trách nhiệm về những lựa chọn trong cuộc sống là một trong những bí quyết để trải nghiệm hạnh phúc thật sự. Khi bạn tập trung đổ lỗi cho người khác vì một sự việc không mong muốn, thay vì hạnh phúc hơn, bạn lại càng cảm thấy phẫn uất hoặc lúng túng. Biện hộ là cách hợp pháp hóa các hành động sai lầm, tuy nhiên, khi bạn buông bỏ các lý do và chấp nhận chịu trách nhiệm, bạn sẽ có khả năng tạo ra sự thay đổi và có được hạnh phúc trong cuộc sống.

Nguồn : internet
Để có thể giảm cân nhanh sau khi sinh mổ, các mẹ cần sự kết hợp giữa ăn uống lành mạnh, rèn luyện hợp lý và đặc biệt luôn giữ tinh thần thoải mái thì việc giảm cân mới đạt hiệu quả cao.


Đã là phụ nữ thì ai cũng cần trải qua giai đoạn mang thai và sinh nở. Đây là thiên chức cao cả và cũng là trách nhiệm làm mẹ của phụ nữ. Trong thời gian có em bé, mọi vấn đề tâm sinh lý đều thay đổi dẫn đến sự khác biệt lúc mang thai và sau sinh.

Một trong những thay đổi đó là sự tăng lên về số cân nặng, đặc biệt là ở vùng bụng. Cơ thể người mẹ cần được bổ sung nhiều thức ăn hơn để có thể đủ dưỡng chất nuôi bào thai lớn lên. Do đó, chị em không thể từ chối ăn nhiều hơn. Sau khi sinh, lớp mỡ thừa tích tụ vẫn còn đó, làm vẻ đẹp hình thể bị xấu đi.
Việc giảm cân nhanh sau khi sinh mổ là vấn đề được quan tâm hàng đầu nhằm lấy lại vóc dáng thon gọn, gợi cảm như ban đầu. Vậy, giảm cân nhanh có những cách nào? Chúng ta sẽ biết câu trả lời ngay sau đây.

Cho con bú giúp giảm cân nhanh sau sinh mổ

Trẻ mới sinh thì cần thiết phải cung cấp đầy đủ sữa trong thời gian 6 tháng đầu. Thời gian này, hệ miễn dịch của trẻ rất yếu nên không thể tiếp nhận các loại thức ăn đồ uống khác. Sữa mẹ đảm bảo đầy đủ chất dinh dưỡng cho bé, giúp bé phát triển toàn diện nên trong thời gian này mẹ hãy cung cấp đủ sữa cho bé yêu của mình bé.


Cho con bú giúp giảm cân nhanh sau khi sinh mổ (Ảnh: Internet)

Đặc biệt, nguồn năng lượng trong sữa của người mẹ có được do được chuyển hóa từ các loại dinh dưỡng khác. Khi năng lượng truyền sang cho bé cũng đồng nghĩa với việc năng lượng đó của bạn sẽ mất đi. Đồng thời, cơ thể vẫn phải tiếp tục tạo sữa nhằm chăm sóc bé. Lúc này, năng lượng dư thừa sẽ được lấy ra sử dụng, do đó sẽ giảm được tình trạng tích tụ mỡ thừa, tăng cân nữa.

Chính vì điều này mà đây chính là cách giảm cân nhanh sau khi sinh mổ cũng như sinh thường. Bằng cách cho con bú đều đặn mỗi ngày là đã giúp bạn giảm cân hiệu quả rồi.

Chế độ ăn uống giúp giảm cân sau sinh

Chế độ ăn uống là phần quan trọng quyết định đến quá trình giảm cân của bạn có đạt kết quả như mong muốn hay không. Chị em thường muốn giảm cân cấp tốc nên ngay sau khi sinh đã áp dụng ngay các bữa ăn hà khắc. Nhưng chính vì điều này đã khiến cơ thể suy kiệt, sức khỏe bất ổn. Do vậy, chị em chỉ được sử dụng các biện pháp giảm cân khi đã đả bảo cơ thể được phục hồi sau sinh. Thông thường, sau 3 tháng các mẹ có thể giảm cân được.

Đối với nhiều cô gái, yêu là nhất định phải yêu người lớn hơn mình nhiều tuổi, và dưới đây là lý do…

Có thể đối với nhiều người, việc chọn người yêu kém tuổi, bằng hay lớn hơn là do "guu", cũng có thể là do sự sắp đặt vô tình của định mệnh. Nhưng bên cạnh đó, không ít những cô gái thừa nhận rằng họ chỉ thích yêu những anh chàng lớn hơn mình nhiều tuổi mà thôi.

Dưới đây là 6 lý do giải thích thỏa đáng cho việc tại sao đàn ông nhiều tuổi lại luôn có sức hút với các cô gái trẻ:

1. Kinh nghiệm sống dày dặn

Khi yêu một người lớn hơn mình nhiều tuổi, con gái sẽ có cảm giác như bên cạnh mình không chỉ là một người để yêu, mà còn là một người thầy để dạy dỗ và bảo ban mình nữa. Với những kinh nghiệm sóng gió mà anh ấy từng trải qua, anh ấy có thể cho cô ấy biết điều gì là tốt nhất, điều gì nên tránh đi.

con gái luôn thích yêu
Bởi vì các cô gái thường thích cảm giác được dẫn đường, được chỉ bảo nên đối với các cô thì những người đàn ông có kinh nghiệm sống dày dặn thường rất có sức hút.

2. Thấu hiểu tâm lý bạn gái

Trong khi những anh chàng trẻ tuổi hơn hoặc ngang bằng còn đang loay hoay "tập yêu" và "học yêu" thì các anh chàng lớn tuổi hơn đã có một "bồ" kinh nghiệm trong việc chinh phục bạn gái. Các anh thừa biết lúc nào nên tỏ ra galant, lúc nào nên dỗ dành quan tâm bạn gái. Khi các cô gái nói "anh đi đi" thì chắc chắn các anh không chạy thẳng mà sẽ ở lại để hỏi han, vỗ về để cô ấy được nói ra khúc mắc trong lòng mình.

3. Yêu nhưng không gò bó

Đàn ông khi ở số tuổi chín chắn nhất định sẽ không chỉ có tình yêu, họ còn có sự nghiệp và công danh, còn có những mối quan hệ ngoài xã hội khác. Chính vì vậy, họ luôn có không gian riêng cho mình đồng thời cũng tôn trọng không gian riêng của bạn gái. Họ không thích yêu kiểu kè kè bên nhau 24/24, nhưng chỉ cần có thời gian, họ sẽ vẫn dành sự quan tâm đầu tiên tới người yêu của mình.

thích yêu những người lớn hơn mình nhiều tuổi

4. Bảo bọc, che chở

Đương nhiên che chở cho người con gái mình yêu là điều mà bất cứ chàng trai nào cũng muốn làm khi yêu. Nhưng những chàng trai ở độ tuổi ngang bằng hoặc kém hơn thường sẽ chểnh mảng vấn đề này. Hoặc đôi khi họ vì ham vui mà bị cuốn theo những cuộc vui khác, quên mất việc bạn gái mình cũng cần được chăm sóc, cần được quan tâm.
Chính vì thế mà các cô gái cũng hay nhận xét rằng các chàng trai trẻ tuổi thường vô tâm chứ không được tâm lý như những anh chàng lớn hơn nhiều tuổi. Và lý do họ thường thích yêu những người lớn hơn mình nhiều tuổi cũng là vì vậy.

5. Có thể lo cho tương lai của cả hai

Không thể phủ nhận rằng những anh chàng lớn hơn nhiều tuổi thường có một nền tảng kinh tế nhất định. Trong khi những chàng trai trẻ tuổi còn đang loay hoay tìm hướng đi để phát triển sự nghiệp riêng, thì những anh chàng lớn hơn nhiều tuổi đã có một chỗ đứng nhất định, một nền kinh tế tương đối vững vàng. Và điều này chắc chắn là một điểm cộng rất lớn trong mắt các cô gái, vì không một cô gái nào muốn tương lai của mình và người bạn đời quá mù mịt cả.

Nguồn : internet

Hãy cùng chia sẻ những bí quyết vợ chồng nhường nhịn lẫn nhau :

Nhường nhịn trong việc nhà
1/3 phụ nữ được phỏng vấn trước khi kết hôn đều hình dung chồng sẽ là người “chung lưng đấu cật, chia sẻ việc nhà với mình sau khi kết hôn.

Nhưng thực tế thì ngược lại, có khi ngược lại hoàn toàn, vì có những người đàn ông hầu như không giúp vợ tí nào việc nhà, cứ đi làm về đến nhà là nằm khểnh ra xem tivi, đọc báo...

Còn có những người thì cũng sắn tay áo lên giúp vợ, nhưng do đàn ông vốn tay chân không khéo léo, trong nhiều trường hợp, ngay cả khi họ giúp vợ dọn nhà, vẫn không nhận được sự hài lòng của vợ vì chất lượng đầu bếp, lau dọn kém, cẩu thả…
Thường thì những bà vợ không ngại ngần gì khi dành chút thời gian để dọn dẹp và chăm không gian sống của cả gia đình, họ cũng thường xuyên chịu khó nhận phần nhiều công việc về phía mình hơn. Nhưng ngược lại, người chồng khi đó cũng nên hiểu vợ vất vả thế nào và nói đôi khi hãy nói câu “cảm ơn em” để an ủi vợ, khi đó công sức lao động của vợ để vun vén cho tổ ấm được chồng công nhận cô ấy sẽ làm việc một cách vui vẻ, tự nguyện.

Nhường nhịn trong công việc

Với cuộc sống năng động hiện tại, công việc thường có nhiều áp lực, đòi hỏi cao. Đôi khi người vợ/ người chồng về nhà mà tâm trí về những việc chưa giải quyết được vẫn đầy đầu và trở nên cáu gắt, khó chịu là điều dễ hiểu.

Khi thấy vợ hoặc chồng sau giờ tan sở mà về nhà với tâm trạng thất thường như vậy, người bạn đời nên tinh ý nhận ra, nhẹ nhàng làm mọi việc, để vợ/chồng mình được nghỉ ngơi, thư giãn. Khi cảm thấy về nhà là nhận được sự chăm sóc, quan tâm như vây, tâm trạng vợ/chồng sẽ dần tốt lên và dễ dàng chia sẻ mọi khó khăn, khúc mắc trong công việc với người bạn đời.

Hoặc những hôm vợ/chồng thức đêm để làm việc, thì vợ/chồng hãy lặng lẽ làm thay những việc mà hàng ngày người kia vẫn làm. Vợ/chồng sau đó sẽ nhận được ánh mắt chìu mến, sự biết ơn của người kia.

Nhường nhịn khi chồng/ vợ “nổ”

Người Trung Quốc có câu “Người nghèo thích đeo vàng” để chỉ những người thích thể hiện, dù không có, kiểu như “thùng rỗng kêu to”. Trong trường hợp người bạn đời là người “thích nổ”, tốt nhất, chớ có cãi cọ, đôi co với họ trước mặt người khác. Tuy nhiên cũng không nên chịu đựng mà hãy nhẹ nhàng góp ý, phân tích khi chỉ có hai vợ chồng. Nghệ thuật nói chuyện là không chỉ trích, mà nói về thiện chí của mình và “nửa kia”.


Nhường nhịn trong đối nội, đối ngoại

Đối nội, đối ngoại một việc rất tế nhị của tất cả các cặp vợ chồng trong cuộc sống gia đình và cũng dễ gây mất lòng nếu cư xử không khéo léo. Có thể sự quan tâm tới hai bên nội ngoại của vợ chồng là như nhau nhưng một người tính vô tư, vô tâm mà người còn lại tính xét nét, để ý thì những điều nhỏ trong đối nhân xử thế cũng sẽ khiến họ nghĩ rằng người vợ/ chồng hời hợt, không tình cảm với bố mẹ mình.

Một khi đã là vợ chồng, phải hiểu tính tình của nhau, từ đó mà cố gắng thông cảm cho nhau và có kế hoạch đối nội đối ngoại rõ ràng, cứ theo đó mà làm. Có khi việc mua sắm quà cáp chỉ có mỗi người vợ/ người chồng làm, nhưng khi đi biếu tặng thì nên để “Chồng đối ngoại, vợ đối nội”, sự nhường nhịn đó cũng là một trong những điều kiện để đảm bảo hạnh phúc gia đình.

Nguồn : Tạp chí Sống Khỏe
Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất một chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.
Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu…
bài học cuộc đời

Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh: “Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ hét lên câu gì?”.

Tất cả học sinh phẫn nộ, nói rằng: “Em hận anh, em đã nhìn nhầm người rồi”.

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh mãi vẫn không trả lời, liền hỏi cậu bé.

Cậu học sinh nói: “Thầy ơi, em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé”.

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi: “Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”.

Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mà mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy”.

Thầy giáo xúc động: “Trả lời rất đúng

Người đàn ông được cứu sống trở về quê hương, một mình nuôi con gái trưởng thành. Nhiều năm sau, anh ta mắc bệnh qua đời, người con gái lúc sắp xếp kỷ vật, phát hiện quyển nhật ký của bố. Hóa ra, lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc tàu ấy, người mẹ đã mắc bệnh nan y, trong giây phút quyết định, người chồng đã dành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình.

Trong nhật ký viết rằng: “Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển, nhưng anh không thể. Vì con gái chúng ta, anh chỉ có thể để em một mình ngủ giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm. Anh xin lỗi".

Kể xong câu chuyện, phòng học trở nên im ắng, các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa câu chuyện này: Thiện và ác trên thế gian, có lúc lắm mối rối bời, khó lòng phân biệt, bởi vậy đừng nên dễ dàng nhận định người khác.

Lời bình:
- Người thích chủ động thanh toán tiền, không phải bởi vì người ta dư dả, mà là người ta xem trọng tình bạn hơn tiền bạc.
- Trong công việc, người tình nguyện nhận nhiều việc về mình, không phải bởi vì người ta ngốc, mà là người ta hiểu được ý nghĩa trách nhiệm.
- Sau khi cãi nhau người xin lỗi trước, không phải bởi vì người ta sai, mà là người ta hiểu được trân trọng người bên cạnh mình.
- Người tình nguyện giúp đỡ người khác, không phải vì nợ người đó cái gì, mà là vì người ta xem người đó là bạn.

Nguồn : Awake your power

Những dòng ghi chép tỉ mỉ của facebooker Tri Duc Pham về quá trình cùng con chiến đấu với bệnh sốt xuất huyết không chỉ cho thấy tình thương yêu vô bờ của một người mẹ mà còn cho thấy sự phức tạp, nguy hiểm của căn bệnh đáng sợ này.

nhật kí 8 ngày chăm con mắc sốt xuất huyết của người mẹ
Xin được trích đăng lại ghi chép của chị, để “lỡ chẳng may có mẹ nào có con bị sốt xuất huyết cũng nhìn thấy tiến triển hằng ngày của bệnh để khỏi hoang mang” như chị.

4h sáng ngày 19/7

Nhiệt độ 39,1 độ C, uống paracetamol 500mg và chườm mát kéo dài được 5 tiếng đồng hồ.

⁃ Tiếp tục uống paracetamol 500mg

⁃ Chườm mát và uống Oresol

⁃ 19h ngày 19/7 phát hiện có một số nốt ban đỏ hiện trên cánh tay

⁃ Đưa vào viện các bệnh nhiệt đới xét nghiệm Công thức Máu và test Dengue.

10h sáng ngày 20/7 lấy kết quả xét nghiệm máu : Tiểu cầu 209.

⁃ Test Dengue: Dương tính. Mẹ cầm kết quả và đơn thuốc không có thuốc đặc trị kèm theo những lời dặn dò kỹ lưỡng của bác sĩ cũng là lúc mắt bắt đầu cay cay.

⁃ Nguyên ngày hôm đó con sốt liên tục, gần tối nhờ cô y tá xuống nhà truyền một chai Ringer lactate 500ml. Uống hạ sốt Paracetamol 500mg và chườm mát mà chưa nổi 4 giờ đồng hồ nhiệt độ lại lên trên 39.

6h30 sáng 21/7/2007: cô y tá đã có mặt tại nhà canh chừng cho con hai chai Ringer và lấy máu làm xét nghiệm. 12h30 có kết quả máu của con: tiểu cầu đã hạ xuống 91.

⁃ Mẹ bắt đầu khóc với người luôn yêu thương lo lắng cho mẹ, thút thít một hồi để xốc lại tinh thần và quyết định đưa con vào bệnh viện.

⁃ Lúc này 15h30, nhiệt độ của con 39,2 độ C . Mẹ thông báo với bác sĩ con không thể uống viên sủi hạ sốt và hiện tại bắt đầu của dấu hiệu nôn nhiều. Bác sĩ kiểm tra mạch và huyết áp rồi cho con uống 1 viên panacemol 500mg dạng viên nén. Chườm mát đến cả chục cái khăn, nào đầu, nào nách, nào bẹn. Các cô càng chườm thì cháu càng run cho tới khi không thể hạ đành dùng thêm 1 viên nhét hậu môn 300mg.

⁃ Thời gian chờ để môi con hồng lên và không run lập cập đối với mẹ là quãng thời gian nghẹt thở. Cái cảm giác lo sợ chập chờn đến mức ức chế cả hệ bài tiết khiến mẹ không thể đi được dù cái bụng căng sắp vỡ vì nước tiểu. Lay trời phật sau 1 giờ đồng hồ con cũng hạ xuống 38,4.

⁃ 16h30 có phòng điều trị và con được đưa lên tầng 5 khoa nhi 2.

⁃ Đêm đó bác sĩ đã phải dùng hạ sốt đường tiêm tĩnh mạch. Thuốc cũng chỉ cầm cự xấp xỉ 4 giờ, cứ nhìn hai cái vành tai của con đỏ ửng, cơ thể bắt đầu lạnh là lúc nhiệt độ tăng cao.

⁃ Thêm một đêm trắng của mẹ.
Sáng 22/7

⁃ Bác sĩ khám chỉ định lấy máu xét nghiệm. Ven trên tay, chân con vỡ gần hết. Nhìn những mảng tím trên tay chân con, nhìn mắt con lờ đờ, môi con tái dại mà lòng mẹ như ngàn mũi kim châm. Con ăn gì nôn đấy, uống gì cũng nôn. Dỗ nhẹ nhàng mãi chẳng được, mẹ khóc con khóc đánh vật nhau được vài thìa nước mía nấu hạt sen và bí đỏ. Khóc chưa kịp khô nước nước mắt là con đã nôn ra bằng hết. Mẹ mệt mỏi lo lắng chờ kết quả xét nghiệm.

⁃ Tai mẹ ù đi khi nghe bác sĩ giải thích tiểu cầu chỉ còn 61.

⁃ Phác đồ điều trị vẫn chỉ có Vitamin C 500mg- 1 viên

⁃ Truyền Ringer (hạn chế vì sợ tràn dịch màng phổi, màng tim và ổ bụng).

⁃ Cơn sốt vẫn không chịu lùi bước khiến con một ngày chỉ lo nôn ra giường mà đành ôm cái chậu liên tục chờ chực sẵn con buồn nôn.

⁃ Ăn uống không được, Oserol con không uống đc. Nhiệt độ thì chẳng chuyển biến, phác đồ điều trị không có gì thay đổi. Có chăng có sự thay đổi ở đây là các cô điều dưỡng duyệt binh vào thăm con liên tục.

⁃ Một ngày một đêm con lả dần trên giường cũng là một ngày mẹ chạy ra nhà vệ sinh cắn răng khóc để con không nghe thấy tiếng khóc của mẹ.

Sáng 23/7

⁃ Tiểu cầu lao dốc xuống 23. Men gan tăng 604. Thôi xong, mẹ bật khóc không cần ý tứ, hoang mang cùng cực. Không ai cho mẹ một chút niềm tin ngoài một người đang chịu trận cầm điên thoại nghe mẹ khóc để dỗ dành mẹ bình tĩnh còn lo cho con, mẹ cáu nói bình tĩnh sao được khi con như thế, nếu bình tĩnh được thì mẹ đã phải là một bác sĩ chuyên khoa nhi giỏi chuyên môn và va chạm nhiều với bệnh sốt xuất huyết rồi. (hic...).

⁃ Mẹ là người luôn tôn trọng bác sĩ nhưng tới lúc này mẹ không còn đủ niềm tin nữa, mẹ hoang mang có nên chuyển viện? Hoang mang có nên truyền máu cho con hay chờ chỉ định của bác sĩ? Mẹ không thể để con mẹ gặp nan nguy mà mẹ ngồi đó như một cục đất.

⁃ Mẹ bắt đầu ý kiến! Mẹ bắt đầu đòi hỏi. Bác sĩ giải thích hoài không được đành cho xét nghiệm tiếp lần 2 trong ngày. Tiểu cầu lần này chỉ còn 22 trong khi con vẫn sốt chưa ngắt cơn.

⁃ Mẹ chuẩn bị tâm thế đối diện với truyền máu. Hic.. khóc không ra tiếng khiến cho cô y tá và chú bác sĩ cũng phải giơ tay lau nước mắt.

⁃ Mẹ đanh đá là vậy, ngang ngược là vậy nhưng chỉ chạm vào tình yêu thương là mẹ nhũn như chi chi, nhược điểm này quật ngã mẹ mỗi khi các con đau ốm.

⁃ Mẹ, con, chú bác sĩ và cô y tá như lao vào trận chiến của nước mắt, thuốc và máy móc. Ôi trời ơi bệnh gì quái ác vậy hả trời ơi. Phòng bên cạnh cha mẹ bệnh nhân nhi 7 tuổi khóc như xé lòng xé dạ khi con họ nói trước mắt con sao nhiều ruồi thế (hic.. biến chứng lên mắt nhìn toàn thấy ruồi), vô tuyến đưa tin 17 người chết do sốt xuất huyết. Lúc này máu con đặc đến mức lấy ít máu xét nghiệm còn khó vậy mà mẹ còn cảm thấy máu mẹ đông đặc hơn. Lạy trời phật gia hộ cuối cùng trời cũng sáng và con ngủ thiếp đi nhờ 10ml thuốc dị ứng trong đó có thành phần thuốc an thần.

⁃ Mẹ mệt lắm, mắt không gượng được nhưng không dám nằm, chỉ ngồi để tránh ngủ say không trông được con. Nhìn con ngủ, nhìn sắc mặt của con, từng cái cựa người rên khe khẽ của con cũng làm mẹ giật mình thon thót.

13h ngày 24/7

⁃ Con chưa sốt lại, vẫn ngủ li bì , trộm vía nguyên ngày không phải dùng hạ sốt. Hy vọng men gan hạ.

Sáng 25/7 tiểu cầu lên 25 men gan 291, con không sốt nhưng vẫn nôn và không ăn được gì.

Ngày 26/7 con bắt đầu biết đòi ăn. Tiểu cầu 33. Tạm ổn rồi.

Thôi thì con tạm ổn mẹ cũng cố chép lại một cách lủng củng để lỡ chẳng may có mẹ nào có con bị sốt xuất huyết cũng nhìn thấy tiến triển hằng ngày của bệnh để khỏi hoang mang và khóc giống mẹ con nhé. Cố gắng lớn rồi không khóc nữa đâu...

Bên cạnh đó, người mẹ cũng chia sẻ trên FB một loại nước uống được cho là có hiệu quả bù nước. Tuy nhiên, đây chỉ là kinh nghiệm của một bà mẹ chia sẻ, chị em có thể tham khảo nếu thấy cần thiết nhé!

- Mía - 1 cây chặt khúc khoảng 15cm chẻ làm tư

- Hạt sen tươi ( không có tươi thì đành dùng khô ) 300g

- Bí đỏ 300g

- 3l nước

- Đun sôi nhỏ lửa thật kỹ rồi cho vài hạt muối. Đun tới khi còn khoảng 2l nước thì bỏ ra lọc lấy nước cho bệnh nhân uống từng ngụm nhỏ. Một ngày cố gắng 2l để bù nước. 
- Các mẹ nhớ phải kiên trì nôn xong lại ăn, lại uống nhé. Một thìa nước cháo, một thìa nước mía lúc này chui vài bụng con cũng quý ngang bằng bào ngư vây cá. Nôn xong lại bù- bù xong lại nôn. 
- Và NHỚ: Tuyệt đối không cho ăn đồ nóng. Đồ ăn để nguội hãy cho con ăn vì tránh xuất huyết bên trong nhé.

Nguồn: FB Tri Duc Pham
Lo lắng không biết con có thể thích nghi với môi trường học tập mới. Hoang mang trước sự thay đổi tâm lý của con. Cáu giận khi con đạt thành tích không tốt…
Cha mẹ cần chuẩn bị tâm lý cho con vào lớp 1

Những cảm xúc trên của bố mẹ sẽ ảnh hưởng rất tiêu cực đến các bé khi vào lớp 1.

Trẻ bước từ mầm non vào lớp 1 là bước chuyển rất lớn cả về mặt nhận thức lẫn tâm lý. Ở một môi trường hoàn toàn khác biết trẻ sẽ phải học, tư duy, quan sát, ghi nhớ và cả ghi chép nhiều hơn. Trẻ cũng không còn được thỏa sức vui chơi, chạy nhảy mà phải gò mình vào khuôn khổ và nhận được ít sự quan tâm, chăm sóc của giáo viên. Những điều này sẽ khiến trẻ cảm thấy bỡ ngỡ, khó chịu cũng như lo âu và hoảng sợ.
Vì thế, các bậc cha mẹ luôn tìm mọi cách để chuẩn bị tâm lý cho con như: cho trẻ đi học hè, dạy chữ trước, hướng dẫn bé giải quyết những tình huống phát sinh… Nhưng có một vấn đề cũng rất quan trọng mà bố mẹ thường bỏ qua đó là: chuẩn bị tâm lý cho chính mình. Sự lo lắng thái quá, không nắm được sự thay đổi tâm sinh lý của bé, đặt nặng vấn đề thành tích… sẽ khiến chính các bậc phụ huynh bị áp lực, stress gây ảnh hưởng tiêu cực đến không khí gia đình và tâm lý của trẻ. Vậy nên, ngay chính bản thân bố mẹ cũng nên chuẩn bị tâm lý cho mình.

1. Không tạo áp lực về thành tích cho con

Thành tích là một trong những căn bệnh chung rất nặng của hệ thống giáo dục tại Việt Nam. Vậy nên tâm lý chung của nhiều phu huynh là luôn kỳ vọng rằng con sẽ được danh hiệu học sinh giỏi, được tuyên dương khen thưởng... Từ đó, luôn áp đặt bé phải học và hoàn thành bài tập ở tất cả các môn, thậm chí học thêm ở ngoài, học năng khiếu, học nghệ thuật dù bé không hề thấy thích thú.

Chính điều này sẽ gây tâm lý chán nản và phản kháng của bé đối với việc học. Vì thế, bản thân bố mẹ hãy xác định rằng sự tiến bộ của bé quan trọng hơn điểm số hay những tờ giấy khen. Hãy hướng cho trẻ tập trung với những môn mà bé yêu thích trước, cùng bé học tập và vui chơi. Quan trọng nhất là không được tỏ thái độ mất kiên nhẫn, thất vọng khi trẻ bị cô giáo phê bình, chưa theo kịp bạn bè…

2. Chuẩn bị để đối phó với những hành vi sai lệch của trẻ

Sự thay đổi về môi trường sẽ khiến các bé có các hành vi như: kém tập trung, nhút nhát, lười học, mải chơi, hay nổi cáu, không nghe lời… Đây chính là biểu hiện sự phản kháng của bé trước những áp lực mà mình phải chịu đựng. Tất cả hành vi trên thực chất đều có ở người lớn. Nó không thể hiện nhân cách của trẻ, không là thước đo trẻ ngoan hay trẻ hư.

Cha mẹ cần chuẩn bị tâm lý cho con vào lớp 1

Điều cần làm của ba mẹ là hãy chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận sự thay đổi trong hành vi và tính cách của bé. Đừng trách mắng, lớn tiếng mà hãy kiên nhẫn uốn nắn bé từ từ một cách nhẹ nhàng. Hướng dẫn bé tự tạo thời gian biểu học tập, vui chơi thư giãn và thực hiện nó một cách nghiêm túc để bé dần dần thích nghi với môi trường lớp 1. Khi bé đã thích nghi tốt thì những hành vi trên sẽ tự động thay đổi.

3. Tránh lo lắng, bao bọc trẻ thái quá

Rất nhiều các bậc làm cha, làm mẹ hiện nay thường bao bọc và lo lắng cho trẻ từ A – Z. Từ những việc đơn giản như vệ sinh cá nhân hàng ngày, ăn uống, chuẩn bị quần áo, cặp sách đến việc đứng ra giúp con giải quyết các vấn đề phát sinh với bạn bè, thầy cô ở lớp. Chính điều này khiến trẻ có tâm lý ỷ lại, phụ thuộc, thậm chí cảm thấy kém cỏi, khó hòa nhập. Đặc biệt là trẻ sẽ có những cảm xúc tiêu cực như khó chịu, nổi nóng, bức xúc khi không nhận được nhiều sự quan tâm ở trường.

Cha mẹ cần chuẩn bị tâm lý cho con vào lớp 1

Vì thế, bố mẹ hãy tập cho bé tự lập dần dần, hướng dẫn bé tự vệ sinh cá nhân, chuẩn bị cặp sách, đồng phục… Cách lắng nghe, mạnh dạn phát biểu ý kiến với thầy cô và đặc biệt là tự mình xử lý các xung đột với bạn bè trong lớp… Bố mẹ hãy chỉ tâm sự, trò chuyện và hướng dẫn bé chứ không nên chuyện gì ở trường, ở lớp cũng can thiệp và giải quyết hộ bé.

4. Đừng đẩy hết trách nhiệm cho thầy cô

Hiện nay, rất nhiều bậc làm cha làm mẹ còn có tâm lý ỷ lại, cho rằng việc dạy dỗ con trẻ là trách nhiệm của riêng thầy cô giáo, nhà trường. Trẻ hư, học kém là do giáo viên không tốt, phương pháp dạy không đúng… Nhưng việc học tập và tiến bộ của trẻ còn là kết quả của sự hướng dẫn, dạy dỗ của cha mẹ ở nhà. Vì thế, bố mẹ phải có sự trao đổi, liên kết chặt chẽ với nhà trường,thầy cô để giúp bé thích nghi với môi trường, đạt được kết quả tốt nhất trong việc giáo dục tri thức và lối sống cho trẻ.

Nguồn : lamchame.vn

Chúng ta luôn muốn con mình lễ phép, gặp người lớn khoanh tay chào kính cẩn. Nhưng tôi cho phép con mình có thể không chào những người lớn không tôn trọng bé.

Chào hỏi luôn là bài học đầu tiên mà bé hay được bố mẹ dạy. Chào hỏi thể hiện sự tôn trọng và quan tâm người khác mà chúng ta ai cũng cần có. Chúng ta luôn muốn con mình lễ phép, gặp người lớn khoanh tay chào kính cẩn. Tôi cũng luôn muốn con mình là đứa trẻ như vậy. Nhưng tôi cho phép con mình có thể không cần chào những người lớn không tôn trọng bé. Quyết định này xuất phát từ một buổi nói chuyện với con.

Tôi cho phép con mình không cần chào người lớn

Hôm đó, tôi dắt bé xuống nhà đi dạo, như thường lệ, gặp chị hàng xóm ngay dưới sân chung cư, tôi chào chị, chị mỉm cười đáp lại, tôi nhắc con:

- Con chào bác đi

Thằng bé nhất quyết không chào mà chạy biến đi.

Lựa lúc hai mẹ con ngồi yên trên ghế đá tôi bắt đầu hỏi con:

- Mẹ thấy con là một em bé ngoan, nhưng sao lần nào gặp bác H. hàng xóm con cũng không chào nhỉ, như vậy là mất lịch sự lắm.

Cậu bé 4 tuổi của tôi cười lỏn lẻn:

- Con hơi ngại

- Ơ, chào người lớn là việc tốt sao con lại ngại?

- Là vì lần nào con chào bác H. cũng chẳng nói gì hết!

- Ừ nhưng mình là trẻ con mình phải thể hiện mình tôn trọng người lớn chứ, bác H. là hàng xóm của mình mà con.

- Không, con không chào đâu. Tại sao con chào bác H. mà bác ấy không bao giờ chào lại con chứ?
Tôi cho phép con mình không cần chào người lớn
Tôi rất bất ngờ bởi những lời nói của cậu con trai mới 4 tuổi nhưng cũng ngẫm nghĩ rất nhiều với câu hỏi của con: tại sao con chào bác mà bác ấy không chào lại con?
Phải chăng xưa nay tôi hay dạy con tôn trọng người khác mà quên mất con mình cũng cần được tôn trọng. Tôi hay nhắc con chào mọi người nhưng có hiểu được cảm giác khi con chào mà người ta không đáp lại hay không? Đúng là cảm giác đó không hề dễ chịu chút nào. Không tin bạn cứ thử chào ai mà người ta phớt lờ bạn mà xem. Chắc chắn chúng ta sẽ thấy rất "tẽn tò", bé cũng vậy mà thôi. Chúng ta cứ muốn con trẻ chào hỏi người lớn nhưng thực ra người lớn mới nên là người chào bé trước để kết nối, khơi gợi và tạo thiện cảm với bé vì trẻ con sẽ chỉ thực sự thấy vui vẻ với những người tôn trọng chúng.

Vậy là từ đó, gặp những người hay phớt lờ trẻ con, tôi không nhắc con phải chào nữa, thích thì bé chào, không thích thì thôi. Thậm chí những người lớn mất lịch sự trẻ con chào mà không đáp lại tôi nói với con: “Nếu con không muốn con cũng không cần chào vì người đó không tôn trọng con. Nhưng con nhớ nhé ai chào mình mình cũng phải tươi cười chào lại và trẻ con ngoan thì luôn chào những người lớn dễ thương”.

Nguồn : lamchame

Nếu bạn thấy hao hụt cảm hứng trong phòng ngủ, rõ ràng bạn cần xem ngay lại chế độ ăn uống. Chắc chắn bạn chẳng còn hứng thú gì khi cảm thấy cơ thể nặng nề, cồng kềnh.


Ngoài việc ăn uống, tập luyện lành mạnh hơn, điều mà bạn cần làm khi cố gắng nâng cao ham muốn và làm cho bạn cảm thấy quyến rũ hơn bao giờ hết đó là lựa chọn các thực phẩm thích hợp, trong đó có những loại khá rẻ tiền như trứng, quả đào...

Thịt bò:

Thịt đỏ (đặc biệt là thịt bò ăn cỏ) là nguồn cung cấp kẽm dồi dào – giống như chất dinh dưỡng giúp tăng ham muốn có ở trong con hàu.
Kẽm làm tăng testosterone và kiềm chế sự sản sinh prolactin, một hóc môn có thể làm giảm chức năng tình dục.

Cá hồi



Chất omega-3 trong cá béo rất tốt cho việc tuần hoàn trong cơ thể. Từ đó, giúp cho việc tăng lưu lượng máu tới bộ phận sinh dục.
Đồng thời nâng cao mức dopamine (cảm giác tốt) trong não - một tiền chất tạo tâm trạng hứng khởi, phấn chấn.

Trứng

Bạn muốn ăn sáng trên giường, tiếp theo là làm chuyện ấy vào buổi sáng? Hãy chọn một quả trứng.
Protein trong trứng giúp tăng năng lượng và sự tập trung - hai thứ bạn luôn cần sử dụng. Thêm vào đó, trứng là nguồn cung cấp vitamin B6 rất tốt, giúp cân bằng lượng hóc môn và điều hòa ham muốn.

Chocolate

Nó được coi là loại thuốc kích thích tuyệt vời. Chocolate chứa nhiều magiê, khiến bạn cảm thấy rất thoải mái trong chuyện ấy và cải thiện tâm trạng của bạn.
Chocolate đen chứa một hợp chất gọi là phenylethylamine, được chứng minh có tác dụng giải phóng các endorphin kích hoạt ham muốn tình dục.

Yến mạch

Bữa ăn sáng của bạn với loại thực phẩm này làm tăng testosterone, giúp cải thiện ham muốn tình dục.
Ngoài ra, yến mạch có chứa L-arginine, đã được sử dụng để điều trị rối loạn cương dương và được chứng minh cải thiện lưu lượng máu đến 'cô bé'.

Quả đào

Loại trái cây này chứa nhiều vitamin C, làm tăng ham muốn ở phụ nữ.
Nó cũng giúp làm tăng lưu lượng máu, nghĩa là giúp bạn nhập cuộc dễ dàng hơn, phối hợp nhịp nhàng hơn với đối tác.

Nguồn : internet

Nắm được thời điểm phụ nữ ham muốn chuyện ấy sẽ giúp cuộc yêu thăng hoa, viên mãn.

Thời điểm phụ nữ ham muốn ‘chuyện ấy’ nhất

Nếu đàn ông có thể có ham muốn bất cứ lúc nào thì phụ nữ lại không như vậy. Để kích thích ham muốn tình dục ở nữ giới, chàng cần có một màn dạo đầu bài bản và đủ mãnh liệt. Tuy nhiên, nếu biết được những thời điểm nàng thèm khát ‘chuyện ấy’ bạn sẽ dễ dàng lôi kéo nàng nhập cuộc hơn.

Khi ghen

Nghe có vẻ ngược đời, thế nhưng cơn ghen tuông lại chính là thứ khiến ham muốn của nữ giới được đẩy lên cao trào. Nàng ghen bởi nàng yêu bạn, nàng cảm thấy bị đe dọa và sợ mất bạn. Vậy nên, hãy cho nàng biết bạn yêu nàng mãnh liệt như thế nào ở … trên giường.

Thời điểm phụ nữ ham muốn ‘chuyện ấy’ nhất

Sau một thời gian không gặp nhau

Cảm giác nhớ nhung, mong chờ dồn nén trong những ngày xa nhau sẽ là chất men say cho đời sống tình dục của hai bạn. Sau một thời gian bị ‘bỏ đói’ chuyện gối chăn, nàng sẽ lao vào bạn như hổ vồ mồi. Lúc này, tất cả những gì bạn cần làm là khiến nàng phát điên vì thỏa mãn.

Khi hạnh phúc

Tâm trạng ảnh hưởng rất lớn đến ham muốn của phụ nữ. Khi đau buồn hoặc có chuyện bực tức sẽ chẳng ai có tâm trạng để nghĩ đến tình dục cả. Khi hạnh phúc, vui vẻ cơ thể sản xuất ra hóc môn endorphins khiến nàng hưng phấn và tăng ham muốn đến bất ngờ.

Nguồn : vietnamnet

Đàn ông từ lâu đã được xem là trụ cột của gia đình nên bất kỳ cô gái nào cũng mong muốn người đàn ông của mình sẽ thành công hay ít nhất là phải có chí tiến thủ. Sau đây là 8 suy nghĩ thường cản bước họ trên con đường dẫn đến thành công.

1. “Tôi không có lỗi”
Đàn ông hay đổ lỗi cho người khác sẽ khó mà thành công được
Cố chấp, hay đổ lỗi cho người khác là nguyên nhân khiến đàn ông dễ dàng gặp thất bại nhất. Lòng tự tôn quá mức chưa bao giờ dẫn đến thành công, thay vào đó, họ nên có trách nhiệm với công việc đang làm, đừng biện minh cho xã hội, nghèo khó hay bất kỳ ai. Thời gian mà họ tìm cách để đổ lỗi cho ai đó họ sẽ tìm cách giải quyết, sửa chữa những rắc rối mà họ gặp phải.

2. “Đến đâu hay đến đó”

Đây là suy nghĩ thường thấy ở những người đàn ông chưa trưởng thành. Ông bà ta có câu “Nam nhi chí tại bốn phương”, sống không có chí hướng hoặc không thể đưa ra những lựa chọn ưu tiên cho cuộc đời thì cuộc sống của họ còn bấp bênh nói gì đến thành công, sung túc. Đây là mẫu đàn ông mà phụ nữ tuyệt đối không nên giao trọn cả cuộc đời.

3. “Sống thế này được rồi”

An phận thủ thường chính là suy nghĩ níu kéo bước chân thăng tiến trong sự nghiệp và cuộc sống của người đàn ông. Nên nhớ rằng chỉ có sóng gió mới tạo nên những người đàn ông mạnh mẽ, thành đạt. Đã là đàn ông thì phải dạn dĩ gió sương, khi ấy cuộc sống mới có ý nghĩa và thú vị.

4. “Tôi là số một”

Tự coi mình là cái rốn vũ trụ luôn khiến người đàn ông trở nên ấu trĩ và hèn nhát hơn bao giờ hết. Một người đàn ông muốn thành công, trước hết phải biết người, biết ta, phải hiểu rõ bản thân mình thì mới lay chuyển được người khác. Dẹp đi cái tôi, chúng ta sẽ có nhiều hơn và sẽ bớt mất đi nhiều hơn.

5. “Tôi không thể làm được”

Trái ngược với tự tin lại là tự ti quá mức. Bất cứ một sự thành công nào đều chứa đựng những thử thách, và để đón nhận thử thách đó thì không thể thiếu sự can đảm. Một nhà sư phạm đã nói: tiền bạc ở chung quanh chúng ta chỉ có điều tay người nào dài hơn thì sẽ với tới được nhiều hơn. Lo sợ và e ngại khó khăn chỉ đẩy họ đến gần hơn với những thất bại mà thôi.

6. “Tôi không cần ai cả”
Tôi không cần ai cả
Đôi khi sự lầm lì, ít nói của người đàn ông thường đưa họ đến thất bại. Không một người thành công nào có thể bước lên đỉnh vinh quang một mình. Kết giao với những người xung quanh, mở rộng mối quan hệ sẽ giúp họ nhận được sự giúp đỡ khi cần thiết hoặc thậm chí là mở ra những cơ hội tuyệt vời khác.

7. "Tôi sẽ chọn con đường dễ dàng hơn"

“Con đường dẫn đến thành công chưa bao giờ trải đầy hoa hồng”. Đúng vậy, muốn thành công phải đón nhận những thử thách, còn không bạn chỉ mãi mãi giậm chân tại chỗ và nhìn người khác từng bước tiến lên bục vinh quang của mình mà thôi.

Nguồn : tạp chí Sống Khỏe

Nhiều lúc nghĩ lại, chị Hương ước giá mà có thể trở lại cuộc sống trước đây, sống thiếu thốn một chút nhưng vợ chồng có nhau, gia đình yên ấm và hạnh phúc thì có lẽ giờ chị đã không phải chịu đựng nỗi khổ không nói lên lời này.

Chưa bao giờ chị Hương lại có cảm giác chán nản và buồn vì chồng như lúc này. Sau 9 năm hôn nhân, hai vợ chồng cũng đã có với nhau hai đứa con, mà sao giờ đây chị có cảm giác như người chồng, người bạn đời của mình trước kia không còn tồn tại. Quỹ thời gian để hai vợ chồng gần gũi, chia sẻ và tâm sự với nhau cứ dần ít đi, mà thay vào đó là công việc, là những lời than vãn, trách móc và phàn nàn.

Khi cơm, áo, gạo, tiền là nỗi lo thường trực

Chị Hương vốn là một cô giáo mầm mon, nhưng sau khi sinh con gái thứ 2, gia đình và chồng đã khuyên chị ở nhà để phụ giúp chồng việc kinh doanh. Vì công việc của chị Hương lương lậu cũng khá thấp, lại thấy một mình chồng loay hoay với cái quán nên chị cũng đồng ý ở nhà giúp chồng.

Anh Tiến- chồng chị Hương trước đây cũng từng là một kỹ sư công nghệ thông tin, nhưng do máu me kinh doanh và cũng có chút năng khiếu nên sau 5 năm tích lũy vốn và kinh nghiệm, anh đã tự mình đầu tư và mở quán nhậu. Do tính chất của công việc là làm không có giờ giấc cố định, phụ thuộc vào nhu cầu của khách hàng nên kể từ ngày nhà chị Hương có cái quán nhậu, giờ giấc ăn ngủ của chị, chồng chị và cả con cái đều bị đảo lộn.
Vợ chồng như “mặt trăng với mặt trời”
Những ngày đầu mới mở quán có thể nói là những ngày cực hình với chị Hương. Sáng nào chưa 5 giờ sáng chị Hương đã phải dậy đi chợ lấy hàng, rồi về nấu ăn sáng cho cả nhà, chị cũng phải thúc con ăn nhanh để còn đưa con đi học rồi về lo mở cửa và trông quán, còn chồng chị hôm nào cũng 7, 8 giờ mới chịu dậy. Lắm hôm, có khách quen đến quán sớm bất thường mà đầu bếp chưa đến làm chị lại phải vào bếp làm các món nhậu. Buổi chiều chị lại nhờ chồng trông cả quán rồi vội vã phi xe tới trường đón con về, cũng may đứa lớn gửi nhờ bên ông bà nội trông nom giúp, tối ông bà lại trở cháu về nên chị cũng đỡ bận bịu phần nào.

Khi vừa quen với việc bộn bề công việc, thì anh Tiến lại mở rộng thêm quy mô quán. Mỗi ngày, chị Hương chỉ được ngủ chưa đầy 5 tiếng. Bởi hôm nào cũng phải 10, 11 giờ đêm mới hết khách. Hết khách rồi chị nào có được đi ngủ ngay, còn phải dọn dẹp quán, sắp xếp bàn ghế rồi lau chùi máy. Nếu hôm nào đông khách quá, buổi tối mới ăn lót dạ thì phải tới đêm mới được ăn bữa chính, ăn xong rồi còn rửa bát, giặt giũ quần áo cho cả nhà. Vừa đặt mình lên giường là chị có thể ngủ ngay lập tức vì quá mệt, nhưng cũng có những hôm mê sảng khiến chị giật mình thon thót.

Vẫn biết tiền bạc là quan trọng, nhưng nhiều hôm nằm trên giường suy nghĩ chị cảm thấy vô cùng mệt mỏi và chán nản, chỉ ước giá như không có cái quán nhậu này và được quay lại làm giáo viên như xưa, dù có thiếu thốn một chút nhưng dù sao vẫn cảm thấy cuộc đời tươi đẹp hơn.

Khổ vì chồng quá ham việc

Kể từ khi có quán nhậu, anh Tiến dường như không có mặt trong bữa cơm nào của gia đình. Bữa nào cũng kẻ ăn trước, người ăn sau. Lúc cho con ăn, chị Hương cũng tranh thủ ăn luôn cho xong bữa, chứ hầu như chẳng bữa nào được ăn thư thả hay cảm thấy ngon miệng. Đó cũng là lý do bữa cơm của cả gia đình cũng chỉ chuẩn bị được qua loa, vì không có thời gian nấu những món ăn cầu kỳ.

Còn về anh Tiến, nhiều hôm đông khách, anh chỉ có uống tiếp khách, đến khi khách về hết, đói quá thì ăn tạm bát cơm ở quán cho xong. Chị Hương lo cho sức khỏe của chồng nên nhắc nhở nhưng lần nào chị cũng nhận được câu phàn nàn và gắt gỏng của anh: “Đang đông khách, ăn uống gì. Nhịn một bữa có chết được đâu mà lo. Tiền không lo kiếm rồi lấy gì mà ăn”.
Không chỉ đảo lộn giờ giấc ăn uống, sinh hoạt, ngay cả giờ đi ngủ, cũng chẳng mấy khi hai vợ chồng gần gũi để mà chia sẻ, tâm sự. Lúc lên giường ai cũng chìm vào giấc ngủ vì quá mệt, chẳng còn thiết tha chuyện trò gì với nhau.

Một ngày bình thường đã vậy. Những hôm nhận đặt tiệc tùng anh Tiến còn thức thâu đêm, khiến chị Hương cũng phải thức theo. Tính anh Tiến làm không xong là không ăn, không ngủ gì hết, mặc cho chị Hương nói hoài cũng không nghe. Nhiều hôm chị giận ăn cơm rồi đi ngủ trước, nhưng lên giường rồi lại thấy áy náy vì chồng lo làm còn mình thì lại nằm ngủ một mình, rồi chị lại tự than trách bản thân mình: “Sao cái thân mình nó lại khổ như này, thời gian nghỉ ngơi, chơi với con cũng không có, đi mua sắm hay làm đẹp thì lại càng là một ước mơ xa vời”.

Nhiều hôm chị Hương bàn với chồng thuê người về làm quản lí để hai vợ chồng có thêm thời gian nghỉ ngơi và chăm sóc con cái, nhưng anh gạt phắt đi, rồi bảo: “Thuê làm gì cho tốn kém, hai vợ chồng thừa sức trông coi, ở nhà ngồi chơi không chứ có làm gì đâu mà phải đi thuê, mà nhỡ thuê phải đứa gian lận thì có mà sạt nghiệp”. Lần nào hai vợ chồng tranh luận thì chị Hương cũng phải là người im lặng trước, chị luôn thất bại trước những lý lẽ của chồng.

Những lúc mệt mỏi, chán nản tột độ, chỉ không biết than thở cùng ai, bố mẹ chồng cũng chỉ biết động viên rồi trông nom cháu giúp chị. Than thở với mấy chị bạn, ai cũng bảo “Ở nhà làm bà chủ sướng thế, lắm người ước mà không được ấy, chứ đi làm thuê như chúng tôi mới khổ”. Còn chị, ngay lúc này chị chỉ muốn bỏ của chạy lấy người!.

Nguồn : suckhoegiadinh

Các nhà tâm lý học cho rằng: “Hôn nhân là thử thách cực đại của tình yêu”. Bởi lẽ, nhiều cặp vợ chồng sau khi kết hôn đã quên đi việc chăm sóc cho tình yêu. Sự thờ ơ, vô cảm thiếu sự quan tâm trong hôn nhân đã khiến cho không ít cặp đôi phải chia ly, như câu chuyện đây vậy.

Anh cưới chị đã được hơn 10 năm rồi. Lúc mới yêu nhau tình cảm lãng mạn là thế, vậy mà bây giờ tình giữa hai vợ chồng ngày càng tẻ nhạt. Đối với anh, chị chỉ là nghĩa vụ mà anh cần phải gánh vác, anh đã không còn yêu chị như trước nữa.

Nhất là khi công ty anh mới tuyển được một cô nhân viên trẻ trung, xinh đẹp dù biết anh có vợ nhưng rất mến anh. Sẵn tâm lý đang chán chị, lại có người con gái trẻ đẹp theo đuổi. Sau 3 tháng anh quyết định ly hôn chị không một lý do để đến với người con gái kia. Và chị cũng bình thản đồng ý ly hôn với anh mà không một khiển trách hay hối tiếc.
bài học tình yêu cho cặp vợ chồng “suýt” ly hôn
Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói:
- “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã.” 
Chị nhìn anh:
- “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đó đi?”. 
Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn.

Anh chị được xếp ngồi trong phòng Vip, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng gì ạ?”. Anh nhìn chị nói:
- “Em gọi đi”. Chị lắc đầu:
- “Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.”.
- “Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đó là món “Ký ức cuối cùng”, cô nhân viên phục vụ lên tiếng, chấm dứt cuộc đùn đẩy chọn món của anh chị.

Thôi được”, chị hất mái tóc xõa trước mặt ra sau và nói:
- “Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc”.

Cô phục vụ nhìn anh: “Anh gọi gì ạ?”. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra.
- “Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất”, chị vội chữa thẹn cho anh.

Cô phục vụ cười:
- “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh, các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối đặc biệt mà nhà hàng làm cho vợ chồng ly hôn”.

Anh chị cùng gật đầu đồng ý. Cô phục vụ bước ra và lát sau quay lại với chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói:
- “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi”.

Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số 0. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo, anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị lúc nào cũng thấy vui và hạnh phúc.

Lễ Valentine đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng. 10 năm rồi, cuộc sống đã khá lên, vậy mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói:
- “Thôi, thôi, khỏi cần”.
Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói:
- “Không, phải tặng”.

Cô phục vụ cầm bông hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc. “Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn nhà hàng gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”, nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.

Em… anh…”. Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời. “Phụt”! Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào. “Chuyện gì thế?”, anh chị vội đứng lên. “Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên”, bên ngoài có người kêu thét lên. “Anh, em sợ!”, chị ép vào người anh. “Đừng sợ!”.

Anh ôm chặt lấy chị và tiếp tục trấn an chị:
- “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi”.
Thật ngạc nhiên, ra tới ngoài, đèn điện vẫn sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói:
- “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của nhà hàng gửi tới anh chị”. Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa.

Anh cầm tay chị nói:
- “Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng ta. Anh cảm thấy chúng ta không thể sống thiếu nhau, ngày mai vợ chồng mình đi đăng ký kết hôn lại đi?”.
Chị cắn môi:
- “Anh nói thật lòng đấy chứ?”. 
- “Thật! Anh hiểu rồi”, anh nói và gọi thanh toán.
Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói:
-  “Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi mãi”.

Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe.
- “Anh làm sao thế?”, chị lo lắng hỏi.
Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói:
- “Anh có lỗi với em, anh mong được em tha thứ”. Chị cầm tấm phiếu đọc:
- Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Ai… Đó là vợ anh”.

- “Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá”, chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc:
- “Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Anh lúc nào cũng yêu thương vợ con”. Rồi anh ôm chầm lấy chị hai người òa khóc lên thành tiếng.

Theo chuyên trang Sức Khỏe Gia Đình - NXB Y học

Có những lời nói mà nếu nói ra bạn sẽ động chạm vào lòng tự ái của vợ/chồng, vì vậy, bình tĩnh trong khi cãi nhau và tránh nói những câu khiến người khác bị tổn thương.

1. Anh luôn... hoặc... Anh không bao giờ...
vợ chồng dễ mất tình cảm

Đây là hai cụm từ mà các chuyện gia khuyên các cặp vợ chồng không nên sử dụng dù ở bất cứ trường hợp nào. Bởi vì chúng sẽ ngăn chặn tất cả mọi thông tin và đưa đối phương vào thế "phòng thủ". Nửa kia sẽ chẳng muốn nói thêm điều gì với bạn nữa vì chàng nghĩ nói ra cũng vô ích.

2. Tùy em

Khi vợ đã hỏi, nghĩa là muốn chồng góp ý thật, muốn được chia sẻ và nhận lại sự phúc đáp đồng cảm hoặc ít ra là muốn được quan tâm. Do đó, cái câu cụt lủn kia của bạn sẽ khiến nàng cảm thấy bị xúc phạm và coi thường.

Cách tốt nhất để bày tỏ sự phản đối hay không hài lòng với những câu hỏi hay những lựa chọn của nàng là nhẹ nhàng đưa ra lời tán dương kiểu: “Anh thấy cái A cũng hay đấy, nhưng nghe chừng người ta bảo cái B cũng không tệ lắm đâu, ý em thế nào?”. Những câu nói như rót mật vào tai sẽ khiến nàng ngoan ngoãn nghe theo lời bạn.

3. Em ghét mẹ chồng

Ngay cả khi chồng bạn liên tục giận dữ với mẹ chồng bạn thì cũng không hay ho gì khi bạn dùng câu trên để muốn làm đồng minh với chồng. Hãy lắng nghe chồng bạn nói và không cần bình luận thêm. Mẹ đẻ rất quan trọng với đàn ông.

4. Ước gì anh chết đi

Thật khủng khiếp, bạn rủa cho chồng chết đi để bạn không phải nhìn thấy mặt anh ấy, câu nói này không chỉ cho thấy bạn không hài lòng về chàng mà còn chứng tỏ bạn là người ghê gớm, và độc ác. Không ai rủa người dưng chết đi, huống hồ là chồng. Vì vậy, bạn đừng ngạc nhiên nếu như sau câu nói đó chàng đuổi bạn ra khỏi nhà hay viết đơn ly dị mời bạn kí.


5. Mẹ anh thế này thế kia… Tôi còn giỏi giang hơn mẹ anh

Không nên chê trách mẹ chồng, như vậy sẽ tổn hại đến tình cảm của chồng. Những người vợ động một tý là nói những câu này khiến người chồng rất khó chịu, chị em nên nhớ đừng bao giờ tỏ ra đảm đang hơn mẹ chồng.

6. Sao số tôi lại khổ thế này, lấy phải một người chồng như anh!

Rất nhiều cặp vợ chồng cãi nhau chỉ vì những chuyện rất nhỏ như chưa đổ rác, phát ra tiếng kêu trong khi ăn…Vì đã quá hiểu nhau người vợ thường chỉ trích chồng một cách quá đáng không kiêng nể. Đây là những câu mà người vợ thường hay nói. Theo chuyên gia tâm lý, khi vợ coi thường chồng nói những câu không kiêng nể làm tổn thương chồng thì tình yêu của họ cũng sắp đi đến hồi kết.


7. Có bao nhiêu người đang muốn ngủ với vợ anh đấy

Đây không phải điều gì đáng tự hào để khoe. Chưa kể, bạn còn làm chồng bất an. Hãy để chồng bạn vui với suy nghĩ là người duy nhất muốn ngủ chung giường với bạn.

8. Tôi chán lắm rồi, ly hôn thôi

Đừng xem thường hai từ này vì nó có thể làm tổn thương bạn cả một đời. Người chịu tổn thương không chỉ có hai vợ chồng mà còn con cái nữa. Nếu không có những mâu thuẫn khiến phải hy sinh hạnh phúc gia đình thì đừng bao giờ nói đến 2 chữ “Ly hôn”.

Nguồn : tạp chí Sống Khỏe

Bên cạnh dòng chảy sôi động của cuộc sống hiện đại, những quan niệm mơ hồ về tuổi tác vẫn đang âm thầm làm tan nát hạnh phúc nhiều gia đình.

“Khổ thân con tôi đoản mệnh… Đã bảo nó khắc tuổi chồng mà…”, tiếng than khóc của bà mẹ chồng 75 tuổi như từng nhát dao đâm vào người chị Nguyễn Nhật Thu. Chị ngồi bên bàn thờ chồng, từng thước phim cuộc đời được quay lại, chặng nào cũng nặng nề bủa vây bởi ba từ rất liêu trai “không hợp tuổi”.

Di cung hoán số không hết đau lòng

Chị còn nhớ rõ ràng ngày vừa về ra mắt nhà chồng 15 năm trước. Thấy chị xinh đẹp dịu dàng lại lễ phép, mẹ anh gật gật tỏ vẻ ưng ý. Nhưng khi vào bữa cơm, bà hỏi: “Cháu tuổi gì nhỉ?”, chị bảo tuổi Tỵ thì những thiện cảm trước đó tan biến nhanh, mặt bà biến sắc. Bà bảo anh sinh tuổi Dần, hai người rơi vào “tứ hành xung”. Anh bảo “Mẹ mê tín” thì bị bà mắng là “Hỗn”.

Biết chẳng thể ngăn cản được anh nên bà muốn chị “tự đường rút lui”. Bà bảo chị cùng bà đến xem thầy. Thầy phán: “Hai đứa lấy nhau thì có người đoản mệnh hoặc công danh bị xói mòn” khiến mặt bà bợt như xác chết, còn chị thì rụng rời. Trên đường về, bà ngọt ngào như van xin: “Không phải bác ghét bỏ gì cháu nhưng thầy nói thế, khổ cho cả hai, chồng bác mất sớm chỉ có mình nó là con trai”.

Biết mẹ anh đã không ưa mình, chị đành cúi mặt nghe theo lời bà và cả ám ảnh lời ông thầy bói, chị lẳng lặng tránh mặt không cho anh gặp. Biết chuyện, anh cứ lăn vào năn nỉ chị và phản kháng mẹ bằng cách không chịu về nhà, cứ lang thang ở nhà bạn bè.

Xót con, bà tìm thầy thì thầy bảo hai người khắc nhau nhưng nếu làm lễ “di cung hoán số” (đổi tuổi mình sang tuổi khác) thì vẫn được. Chị vốn không tin và cảm thấy mệt mỏi với mẹ chồng tương lai nhưng vì yêu anh, chị đành lụy. Sau bao trở ngại, cuối cùng anh chị cũng thành vợ thành chồng và xin mẹ cho ra ở riêng.
vợ chồng không hợp tuổi

Sau khi cưới, việc làm ăn của anh chị ngày càng phát nhưng đường con cái lại không thuận buồm. Chị bị lưu thai đến 2 lần. Mỗi lần đến thăm con trai, bà gần như không hỏi han gì tới con dâu mà cứ thở than với con trai: “Số con khổ, cứ hùng hục làm. Mà sao thầy đã cúng lễ cẩn thận vẫn mãi chẳng cho tôi đứa cháu bế bồng, không có người thừa tự thì…”.

Anh thường gạt đi lời mẹ và luôn chu đáo yêu thương vợ, nhưng lòng chị thì lúc nào cũng nơm nớp lo lắng. Mãi sau 5 năm cưới, vào tuổi 30 chị mới sinh được con đầu lòng, rồi đến mãi năm 38 tuổi mới có thai lại. Lúc này mẹ chồng nguôi ngoai hơn nhưng thỉnh thoảng vẫn nhắc: “may mà nhờ thầy hoán tuổi”.

Tuy nhiên, khoảng thời gian bình yên lại quá ít ỏi trong ngôi nhà của chị. Ở cái tuổi ngoại tứ tuần, anh đang đạt đỉnh cao trong công việc, con cái có nếp có tẻ thì bỗng dưng sức khỏe sa sút, cân nặng giảm nhanh, đau sườn phải, tiểu ra máu. Chị choáng váng gần xỉu khi bác sĩ gọi vào nhận kết luận quả xét nghiệm của chồng: anh bị ung thư gan.

Bạn bè tới động viên anh sang Thái rồi sang Singapore điều trị nhưng không còn hy vọng. Mẹ anh vừa hay tin đã vừa khóc vừa kể lể: “Khổ thân con tôi. Trăm đường không cãi được số. Không nghe lời mẹ cho ra nổi này” và từ đó bà chẳng thèm nhìn thẳng mặt con dâu và dành hết việc chăm sóc anh về phần mình.

Bây giờ anh đã hóa người thiên cổ, suốt 3 tháng trước Lễ Trăm ngày anh, sáng nào bà cũng đến sớm làm cơm cúng rồi sụt sịt khóc. Dường như bà không thấy xót xa trước cảnh chị thẫn thờ, mặt đờ đẫn như kẻ điên, cả ngày không nói, cứ ôm hai đứa con bên bàn thờ chồng. Không khí cứ nặng nề như thế khiến câu hỏi: “Có phải tại em không?” cứ hiện ra hàng nghìn lần trong đầu chị bất kể đêm hay ngày.

Chia ly vì không hợp tuổi

Câu chuyện của chị Hoàng Thị Quế may mắn hơn chị Thu, không bị mẹ chồng ngăn cản vì anh chị đã kết hôn khi còn là du học sinh ở Nga, mẹ chồng chẳng kịp xem tuổi. Nhưng câu chuyện xung khắc diễn ra khi anh chị về nước, tiếp quản cơ ngơi của gia đình chồng.

Bất cứ chuyện gì không hay xảy ra trong nhà làm hao tài tốn của bà đều đổ cho tại con dâu không được tuổi. Đầu tiên là nhà xưởng bị đám côn đồ đập phá, tốn 50 triệu sửa chữa; kế đến là một nhân viên chủ chốt trong cơ quan, vốn là người nhà, vì xích mích nhỏ đã tách ra làm riêng, trở thành đối thủ cạnh tranh khốc liệt… Từ đó việc làm ăn của gia đình không suôn sẻ.

Mẹ chồng chị Quế đi xem thầy về, mặt ủ rũ: “Tại tuổi con vợ khắc chồng”. Mang tâm lý uất ức đó bà trở thành người hay đâm sau lưng khi thường xuyên bêu xấu con dâu với hàng xóm: “Con tôi có tài nhưng bị con vợ nó kìm hãm”. Ấy vậy mà nhiều người cũng “hùa” vào đồng tình với bà.

Ngày đứa cháu, con của anh trai chồng lấy vợ, chị cũng bị mang ra dày vò: “Mày chọn đứa nào thì cũng phải xem tuổi. Tây học như chú thím mày, yêu nhau, lấy nhau về lại sinh khốn khổ”. Bao nhiêu đêm như thế, nước mắt chị vòng quanh nhưng không biết làm thế nào thoát ra được, không có cách nào thanh minh, không thể phá vỡ cái niềm tin thần thánh ấy.

Sau 5 năm, chị không chịu nổi sự lạc hậu, dè bỉu của gia đình chồng nên đã xin ra ngoài làm riêng. Đó cũng là lúc vợ chồng chị thường xảy ra tranh luận, bất đồng. Anh bảo chị không muốn đi làm thì ở nhà trông hai đứa con đang tuổi thiếu niên dễ sa ngã nhưng chị không chịu. Nếu chị không vui vẻ khi gia đình chồng quây quần thì anh bảo: “Em đi làm ngoài rồi là bắt đầu coi thường nhà anh”. Mỗi khi biết vợ chồng giận dỗi, cãi nhau thì mẹ chồng chị lại bảo “Vợ khắc tuổi chồng nên nhà loạn, chồng nói thì vợ cãi đấy”.

Đỉnh điểm sức chịu đựng của chị là ngày gia đình nhận được cuộc gọi từ số máy của anh nhưng lại giọng người lạ: Anh ấy đang cấp cứu ở bệnh viện vì tai nạn ô tô. Tại phòng cấp cứu, mẹ chồng chị thảm thiết: “Chị đi di cung hoán số đi không con tôi làm sao tỉnh lại đây”. Sau một tháng mê man, anh mới mấp máy nói được mấy lời. Nhưng cũng từ đó, anh thành ra trở tính trở nết, hay cáu bẳn, gằn dỗi, trách móc vợ.

Cũng từ ngày anh nằm viện, gia đình chồng xuất hiện một vị khách đặc biệt: người yêu cũ của anh do mẹ chồng chị dẫn tới. Người đàn bà đó được mẹ anh chọn trước khi anh đi Nga và cô ta chỉ lấy chồng sau ngày vợ chồng chị về nước. Nhưng được 4 năm cô ta cũng ly dị chồng và vẫn thỉnh thoảng gặp mẹ chồng chị.

Tình cảm vợ chồng và gia đình chị Quế vốn đã chao đảo thì nay càng rung lắc dữ dội, nhất là khi mẹ chồng chị bảo: “Ngày ấy hai đứa đến được với nhau thì có lẽ bác không khổ thế này. Cũng tại bác không biết dạy con nên cháu khổ”.

Sau 5 tháng căng thẳng, lá đơn ly hôn đã được chị Quế viết ra: “Em quá mệt mỏi rồi, nếu chúng ta không trở lại Nga, hoặc không thể tách ra ở riêng thì anh ký vào”. Trước sức ép của mẹ, chồng chị cuối cùng cũng ký vào đơn ly hôn để cho chị được quyền nuôi hai con.

Nhiều lúc nghĩ lại cuộc hôn nhân của mình, chị bảo “Nếu có tái hôn thì phải chọn người nào hợp tuổi, hợp mệnh, không phải vì tin mà đơn giản để khỏi bị nhà chồng dè bỉu, đổ lỗi”.

Theo tạp chí Sống Khỏe
Nhiều vợ chồng trung niên cứ ngỡ đó là lúc cùng “về thu xếp lại” nhưng đâu ngờ người này đã khép sự đời, “gửi gió cho mây ngàn bay” mà lời nói, miệng cười, suy nghĩ của người kia “bung nở” như giữa chừng xuân. Thế là lệch lối, người cứ tiến về thu, kẻ khắc khoải quay lùi về xuân…
Khi chồng “lãng phí”

Tiếng chuông đổ dồn giữa trưa, ông Hường ra mở cổng thấy bà vợ khệ lệ túi xách, lại còn có thêm nhân viên nhà hàng chở theo thùng đồ lớn. “Làm gì mà bà về muộn thế, lại nhiều đồ thế kia”, ông hỏi vẻ khó chịu. Bà vẫn toe toét miệng hoa: “Tôi đi mua đồ, tiện đến thì mua luôn”. Chàng trai trẻ bưng thùng đồ vào còn nói “mát” thêm: “Chị chọn hàng khéo quá, không phải ai cũng sành điệu được như vậy, chị chủ của em khen chị mãi đấy, chứ ai nhiệt tình giữa trưa thế được”. Bà vợ ông được thế càng “tít mắt”.
vợ chồng lệch pha hồi xuân
Ông ngồi nghiêm nghị trên tràng kỷ, làu bàu: “Để đồ chíp hôi nó gọi là chị mà nghe được, nó cũng biết nghệ thuật nịnh đấy nhỉ, vờ nói thầm còn cố cho người ta nghe thấy?”. Bà lật ngay đám quần áo, lấy từng chiếc lên ướm rồi xoay trước gương: “Nó thật thà đấy chứ, ông thấy mấy đồ này đẹp không, tôi mua cả cho ông đấy, ông ra thử luôn nhé”.

Bà kéo ông tới thì ông khoát tay: “Đi từ sáng, giờ đã trưa muộn rồi bà không mệt à. Bà mua về thì đi mặc, tôi không cần”. Mặc ông bỏ lên gác, bà vừa ngân nga vài câu hát vừa lần lượt thử từng bộ đồ mới mua, lại í ới điện thoại cho con gái và mấy bà bạn sang ngắm. Chiều chưa xuống, ông đã không chịu nổi tiếng ồn dưới nhà. Đi xuống ông thấy bà mở nhạc, vẫn xoay chân diễn với đống quần áo mới mua: “Bà không biết mệt à”? Bà nguýt dài một cái rồi thu dọn tất cả lại.

Ông bực mình bỏ đi, rủ mấy ông bạn tập dưỡng sinh. Mấy ông bạn ông bông đùa, sao không rủ cả bà nhà đi tập cùng. Ông thở dài, đôi khi lẩm bẩm: “Bà ấy bảo đã già đâu mà tập dưỡng sinh, bà ấy đi tập aerobic, Yoga ở trung tâm thôi”. Có lần, ông nghe họ xì xầm sau lưng: “Ông này đúng là lúc trẻ thì “tham ô” về già lại “lãng phí”.

Khi 40 tuổi, ông li dị và kết hôn với cô vợ ngoài đôi mươi. Ngày ấy đám bạn ghen tuông châm trọc ông ham vợ trẻ. Cuộc hôn nhân lần thứ hai đã mang lại cho ông nhiều hãnh diện, vợ trẻ, xinh đẹp, hoạt bát. Cô vợ trẻ cũng “đẹp mặt” vì chồng thành đạt, chín chắn, đúng nghĩa là giường cột vững chắc cho gia đình, vợ con. Giờ ông tự ngậm ngùi “tại vợ trẻ đấy”.

Ông khó chịu, chướng mắt vì thấy bà dở tính, nhí nhảnh. Bà thích nghe mấy đứa váy ngắn chân dài đi tiếp thị đủ các loại mỹ phẩm, cà kê với chúng, bùi tai và mua nhiều đồ. Mái tóc đang thẳng, đen, bà đi làm xoăn như cây mì tôm, nhuộm hung hung hạt dẻ như Hàn Quốc.

Ông phê bình cái cổ áo của bà xẻ hơi rộng thì bà nguýt ông lạc hậu, già cỗi. Hai vợ chồng có một tivi, tối nào bà cũng tranh xem phim tình cảm ướt át. Ông không đồng ý xem thì bà tỏ ra dỗi hờn. Đoạn lâm li bi đát, bà còn nhỏ nước mắt theo phim. Ông chịu không nổi nên bỏ ra phòng khách ngủ. Giật mình nhất là có đêm ông tỉnh giấc thấy bà đang xem phim sex. Ông lắc đầu, già rồi dở chứng ăn chơi lố lăng, sa sút.

Bà thì tấm tức khóc với con: “Cả thời tuổi trẻ, tao dành cho ông ấy, chấp nhận là vợ hai, ngỡ được ông chiều chuộng. Đúng là ông “khốt”, tao ra đường vẫn đầy người theo đấy, ông ấy mà cứ như bô lão, tao đi luôn. Sao ông ấy không tự hỏi vì sao…”.

Con gái hiểu tâm lí của mẹ, đôi khi cũng thấy phiền nhưng lại nhẹ nhàng khuyên bố nắm được “quy luật tâm lí” này. Cuộc đời ai không tiếc mùa xuân, vậy mà có những khi xuân về mà người được thưởng xuân cứ lạc chân về mùa thu. Không biết ông có hiểu lời con cái khuyên mà hiểu cho bà?

Lúc vợ “tắt lửa lòng”

Chẳng phải chỉ có những người phụ nữ như bà Hường mới bỗng dưng trẻ trung. Không ít người người đàn ông tự dưng làm đỏm, xum xoe “em út”. Nghe xóm làng xì xào chồng qua lại với người đàn bà khác, bà Minh rươm rướm nước mắt. Lòng bà thắt nghẹn nhưng chỉ nói nhỏ với chồng: “Ông làm gì ở ngoài, từ lâu tôi không chì chiết nhưng hãy vì con, đừng lộ liễu để con cái xấu hổ”. Đôi khi bà tủi hờn nghe ông nói: “Vợ ông Hường ấy, vẫn còn đỏm dáng ghê, kém mẹ nó có hai tuổi chứ mấy”. Từ ngày bà bị bệnh tật ốm đau liên miên, người gầy như xác ve, bà ngậm ngùi lặng lẽ

như cam chịu một thỏa hiệp để ông đi “ăn bánh trả tiền”. Bà tủi thân lắm nhưng dẫu sao ông biết đường về nhà, vẫn chăm lo cho con, cũng biết thuốc thang cho bà. Nghĩa vợ chồng còn đó, bà biết “chuyện ấy” thì lòng bà đã nguội, muốn “trùng tu” để “sánh bước” cùng chồng nhưng bà ngậm ngùi đầu hàng bệnh tật.

Cùng ngõ với bà Minh, bà Thu biết chuyện thì xui tai: “Bà để thế thì “thả cửa” à, dạo này tôi cũng hay phải đề phòng chồng, ngày trẻ không chim chuột gì, thế mà dạo này cũng nhiều đổi thay điệu đà lắm”. Ông Tuấn chồng bà Thu dạo này có vẻ ăn diện hơn nhiều, da dẻ hồng hào, phương phi hơn. Do vậy, bà Thu càng nghi ngờ.

Hôm trước, vừa về đầu ngõ, bà đã thấy ông xởi lởi, “xắn tay” giúp chị bán nước ngoài vỉa hè. “Gớm không lẽ tự dưng ông ấy galăng thế”, mọi dấu hiệu bà đều nên nghi ngờ cho chắc. Hôm trước con gái dẫn bạn về chơi, ông đang mặc quần ngắn ngồi dưới nhà bỗng dưng lên gác thay ngay quần áo chỉnh tề.

Ngày trước ông vẫn coi chúng là con nít, vậy mà lần này ông nói: “Chúng nó lớn rồi, là khách thì mình nên lịch sự chứ”. Đã thế ông ngồi tiếp chuyện chúng nó vui vẻ. Mấy đứa còn khen ông nói hay và duyên nữa, ông cười hãnh diện. Bà nghĩ thế này khi ông đi dạy đám sinh viên trẻ, không cẩn thận sinh chuyện không biết chừng. Bà đâm ra khó chịu với những thay đổi của chồng.

Hôm trước ông chuẩn bị đi đám cưới đứa học trò mà thay đồ mấy lần, chọn cà vạt sặc sỡ. Bà càu nhàu thì ông nói: “Ở đó toàn đám học trò cũ, chúng nó trẻ, mình trông già quá thì “lạc loài”. Bà nghiêm nghị: “Ông cũng phải biết tuổi của mình chứ, ra dáng cho đám con nít nó biết tôn trọng”. Ông đùng đùng bỏ đi.

Bà càng “sốt ruột” nghĩ ông có bồ mới đỏm dáng như vậy. Bà cũng theo dõi nhưng chẳng có manh mối nào rõ ràng. Hôm sinh nhật bà ông còn mua hoa to về tặng. Đúng 15 năm rồi bà mới nhận lại quà sinh nhật từ ông, bà ngạc nhiên lại lo lắng, người ta hay nói đàn ông mà tốt bất thường dễ là dấu hiệu làm gì có lỗi với vợ con. Nhưng lạ, ông lại có nhu cầu “chuyện ấy” nhiều hơn, nếu ngoại tình thì ông ấy đã “đổ” hết ở ngoài chứ đòi hỏi vợ già làm gì.

Vừa vui vì lòng chung thủy của chồng nhưng bà lại lo mình đã “tắt lửa lòng”. Lúc này bà mới hiểu những thay đổi của chồng mang lại luồng gió mới cho đời sống vợ chồng. Bà tự hú hòa mình: “Mình mà cứ nghi ngờ, giễu ông ấy điệu đà có khi ông ấy “đi” thật”. Con cái cũng hay nhắc khéo bà: “Trông ba ngày càng trẻ ra, mẹ thì già nhanh quá, mẹ phải tu sửa đi…”. Nhìn sang hàng xóm, bà thấy thầm ngưỡng mộ bà Hường, thương cảm cách giữ “mái nhà” của bà Minh, rồi lại nhìn mình như vội vàng cho dự định mới…

Theo tạp chí Sống Khỏe

Nếu chỉ vì những rạn nứt do hiểu lầm, do cố chấp mà vợ chồng bạn phải chia tay thì vẫn có cách để gương vỡ lại lành.

Giảm mã “câu đố trong bóng tối”

Một trong những lý do chính khiến người đàn ông không thể quay trở lại mái ấm gia đình là do họ cảm thấy không được vợ tôn trọng, ngưỡng mộ. Họ sẽ cảm thấy không thoải mái và bị kiệt sức khi suốt ngày phải cố tỏ ra thông thái, giỏi giang để được vợ tôn trọng Trong khi đó, bản thân người vợ lại không nhận ra sai lầm chết người này.

Rất nhiều người vợ đã luôn cố chứng tỏ mình hơn chồng bằng các cuộc tranh luận. Đây chính là lý do khiến nhiều phụ nữ gặp thất bại khi cố kéo chồng trở lại. Điều này giống như cảnh bạn phải dò dẫm trong bóng tối để tìm lại những gì đã mất. Lời giải cho trường hợp này là người vợ đừng cố lấn lướt chồng mà hãy làm cho anh ta thấy anh ta đang được vợ tin cậy và yêu thương như thế nào.
vợ chồng chia tay - gương vỡ lại lành.
Hãy cho chồng một khoảng lặng

Nếu mối quan hệ của vợ chồng bạn đang căng thẳng, bạn hãy cho anh ấy và chính mình khoảng lặng để suy nghĩ. Bạn đừng liên lạc với anh ta trong một vài tuần. Điều này sẽ cho phép cả hai suy nghĩ về những vấn đề của mình, của cả hai. Nó cũng giữ cho bạn khỏi nói những điều khó chịu, đẩy vấn đề đi xa hơn.

Trong thời gian này, nếu anh ta không chủ động liên lạc, bạn hãy chờ ít nhất ba tuần để gọi cho anh ta. Khoảng thời gian này đủ để chồng bạn nhận ra sự vắng mặt của bạn.

Khi đã nối lại liên lạc, vợ chồng bạn chỉ cần giữ cho mọi thứ thân thiện và giản dị, không đi sâu vào các vấn đề hoặc bắt đầu cãi nhau một lần nữa. Song song đó, bạn cần phải tích cực làm cho bản thân và cuộc sống của bạn hấp dẫn chồng hơn. Hãy để anh ta biết giá trị của bạn, cho anh ta thấy bạn có thể mang lại những gì cho anh ấy.

Hấp dẫn bằng những bữa cơm gia đình

Lúc nào đàn ông cũng dễ bị đánh gục khi bị tiếp cận từ… dạ dầy. Trong thời gian xa nhau, có thể chồng bạn đã hối hận với cảnh cơm hàng cháo chợ, bữa đực bữa cái và thèm nhớ những bữa cơm ấm cúng cùng vợ con nhưng vì tự ái mà không về nhà. Khi đó bạn hãy bật đèn xanh bằng những bữa cơm gia đình. Nếu quá ngại ngùng, có thể “nhờ” con alo gọi bố về.

Đã có nhiều trường hợp chồng ở lại ăn cơm rồi ngủ lại qua đêm, ngày hôm sau thì gương rạn lại lành. Bạn có rất nhiều cái cớ và lí do nho nhỏ có thể kéo chồng về nhà.

Gia vị sex

Nếu chồng bạn đã chịu ngủ lại thì không có cớ gì lại không để anh ta ngủ cùng giường. Bạn hãy gạt bỏ hết những khúc mắc, tự ái của bản thân và đồng ý có những phút thăng hoa trên giường. Nếu chồng bạn gợi ý thì đó là việc đương nhiên bạn nên vui vẻ hợp tác. Nếu không, bạn cũng có cách “gợi chuyện” một cách khéo léo để kéo chồng lại gần.

Những lúc như này sẽ là thời điểm tuyệt vời để cả hai chứng tỏ vẫn còn tình cảm, hay cần nhau.

Đừng “thử lửa” quá lâu

Quy luật tâm lý đã chỉ ra rằng, tình cảm của con người đều đi theo chiều hướng suy giảm dần theo thời gian. Biết đâu chồng bạn cũng thay lòng đổi dạ trong thời gian ly thân!?.

Vì vậy, khoảng thời gian ly thân của vợ chồng bạn chỉ nên tối đa là 3 tháng, không nên kéo dài để tránh đẩy vấn đề đi xa hơn, tình huống phức tạp thêm. Sự mệt mỏi vì lằng nhằng có thể khiến chồng bạn có nhân vật mới hay anh ta thích nghi với chuyện ly thân và thấy việc sống ly thân là điều bình thường.
Nguồn : suckhoegiadinh

Xem thêm>>

Xem thêm>>

Đóng liên hệ [x]
hotline090xxxxxxx
-->