Những địa điểm thiên nhiên đẹp nhất ở Huế
(Giayphuthientai365)-1. Bãi biển Lăng Cô Vẻ đẹp của bãi biển Lăng Cô xứ Huế Bãi biển Lăng Cô dài khoảng 10km, thuộc thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừ......
Giayphuthientai365 - Luôn muốn mang lại cho bạn đọc các thông tin phong phú, bổ ích trên: Blogspot, đem lại cho bạn đọc những giây phút thư giản, an vui, hạnh phúc -blogger chia sẽ.
1. Bãi biển Lăng Cô
Vẻ đẹp của bãi biển Lăng Cô xứ Huế
Bãi biển Lăng Cô dài khoảng 10km, thuộc thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế,
nằm cạnh đường quốc lộ 1A, gần đèo Hải Vân. Với bờ biển thoải, cát
trắng, nước biển trong xanh, và nhiệt độ trung bình khoảng 25 độ vào mùa
hè, Lăng Cô là nơi lý tưởng cho những ai đam mê tắm biển.
Ngoài
việc tận hưởng những món ăn hải sản tuyệt vời, du khách có thể đến thăm
thắng cảnh Chân Mây và làng chài Lăng Cô gần bãi biển.

2. Bãi biển Thuận An
Bãi
biển Thuận An thuộc thị trấn Thuận An, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên -
Huế. Thuận An là nơi tắm biển thú vị cho du khách sau một ngày tham
quan kinh thành, lăng tẩm, chùa chiền, phong cảnh ở Huế.

Bãi biển Thuận An
nằm bên cạnh cửa biển Thuận An, nơi dòng sông Hương đổ ra phá Tam Giang
rồi thông ra biển. Bãi biển cách Tp. Huế 15km và du khách có thể đi đến
đó bằng ô tô.

Chuyến
đi bằng ô tô vừa nhanh và thú vị với một bên là cảnh dòng sông còn bên
kia là quang cảnh nhà cửa, am miếu, đền chùa và những cánh đồng lúa.

Thuận
An là nơi thu hút rất đông người dân xứ Huế về hóng mát và tắm biển vào
dịp hè. Thời kỳ tấp nập nhất ở đây thường kéo dài từ tháng 4 đến tháng 9
lúc tiết trời nóng bức nhất.

Ngoài
ra du khách có thể đến tham quan miếu Thái Dương ở gần đó với sự tích
nữ thần Thái Dương được dân làng hết sức sùng bái, hoặc thăm miếu Âm
Linh thờ thần cá voi, con vật linh thiêng của dân miền biển.
3. Đầm phá Tam Giang
Từ
biển Thuận An, xuôi theo dòng sông Ô Lâu để đi dọc theo chiều dài đầm
phá. Hơn 15 km chạy dọc theo những con sóng, những cánh đồng và những
cây cầu, dọc theo con đầm phá đến với làng chài Thái Dương Hạ. Mời bạn
ghé thăm Phá Tam Giang, đầm phá nằm cách thành Huế 15 km về phía Bắc, để
khám phá mảnh đất anh hùng và thưởng thức hải sản ngon tuyệt tại đây.
Tam
Giang và Cầu Hai là 2 đầm phá nước lợ lớn nhất, tiêu biểu nhất ở Việt
Nam với chiều dài gần 70 km đã án ngữ hầu hết chiều dài của tỉnh Thừa
Thiên Huế là vùng nước lợ lý tưởng cho nhiều loại thủy sản sinh sống.
Phá Tam Giang
có độ sâu từ 2 đến 4m, có nơi sâu tới 7m, mặt nước rộng mênh mông là
địa bàn hoạt động kinh tế quan trọng mang lại những giá trị tài nguyên
to lớn. Hàng năm khai thác trên vùng đầm phá hàng nghìn tấn hải sản, cá,
tôm các loại. Những năm gần đây, trên vùng đầm phá đã phát triển nuôi
trồng thủy sản, nhất là nuôi tôm và trồng rau câu. Hiện nay tỉnh đang
nghiên cứu đầu tư xây dựng cầu qua phá Tam Giang để có điều kiện phát
triển kinh tế và du lịch tại vùng này.
Được
hình thành và tồn tại hơn 2000 năm. Đây là loại hình thủy vực rất độc
đáo, được coi như là một vùng biển - một lagoon ven biển nhiệt đới.
Đã đến Phá Tam Giang
thì không nên bỏ qua món hải sản với rất nhiều loại như cá chình, cá
lụy, cá lệt khoai, cá lệt cú, cá vượt, cá dìa cá nâu, tôm sú, tôm đất,
tôm bạc, trặc (rất hiếm). Cá lệt cú um với măng, chuối chát ăn với bún
hoặc cơm. Còn cá chình và cá lụy thì nướng, cuốn bánh tráng chấm nước
mắm hay mắm ruốc. Cá trặc kho sệt ăn với cơm rất ngon. Theo người dân
địa phương thì canh cá bong thệ nấu với thơm ăn mát cả mùa hè, hoặc đĩa
bánh khoái cá kình thì khộng thể nào quên được. Người ta nói không ngoa,
cá có rất nhiều suốt chiều dài đất nước, nhưng không có cá nào ngon và
thơm như cá Tam Giang.
4. Bãi biển Cảnh Dương
Bãi biển Cảnh Dương thuộc huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Bãi biển Cảnh Dương là một trong những bãi biển đẹp nhất ở Huế.
Bãi
biển Cảnh Dương dài 8km, rộng 200m, hình vòng cung, nằm giữa mũi Chân
Mây Tây và Chân Mây Ðông, phong cảnh rất hấp dẫn. Bãi biển có độ dốc
thoai thoải, cát trắng mịn, nước biển trong xanh và tương đối kín gió,
rất thuận lợi cho việc tổ chức các loại hình du lịch và thể thao.

5. Sông Hương
Dòng sông thơ mộng chảy qua Tp. Huế, tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Sông Hương đẹp từ nguồn, uốn lượn quanh co giữa núi rừng, đồi cây mang
theo những mùi vị hương thơm của thảo mộc rừng nhiệt đới.
Sông Hương
có hai ngọn nguồn. Nguồn tả trạch xuất phát từ dãy núi Trường Sơn chảy
về hướng tây bắc qua 55 ngọn thác hùng vĩ, rồi từ từ chảy qua ngã ba
Bằng Lãng; nguồn Hữu Trạch ngắn hơn sau khi vượt 14 ngọn thác hiểm trở
và qua bến đò Tuần thì đến ngã ba Bằng Lãng hợp dòng với Tả Trạch thành
sông Hương thơ mộng. Sông Hương dài 30km nếu chỉ kể từ Bằng Lãng đến cửa
Thuận An, độ dốc của dòng nước so với mặt biển không chênh lệch nhiều
nên nước sông chảy chậm.
Sắc nước sông Hương trở nên xanh hơn khi vượt qua chân núi Ngọc Trản - điện Hòn Chén, tạo nên một lòng vực sâu thẳm.
Sông Hương
đẹp từ nguồn, uốn lượn quanh co giữa núi rừng, đồi cây mang theo những
mùi vị hương thơm của thảo mộc rừng nhiệt đới. Dòng sông chầm chậm lướt
qua các làng mạc xanh tươi, rợp bóng cây của Kim Long, Nguyệt Biều, Vĩ
Dạ, Ðông Ba, Gia Hội, Chợ Dinh, Nam Phổ, Bao Vinh, quyện theo mùi thơm
của các loài hoa xứ Huế. Dòng sông xanh trong vắt lung linh như ngọc
bích dưới ánh mặt trời, những con thuyền Huế xuôi ngược, dọc ngang với
điệu hò man mác, trầm tư, sâu lắng giữa đêm khuya. Ði chơi bằng thuyền
để được ngắm cảnh Hương Giang thơ mộng, nghe những điệu hò, dân ca xứ
Huế lúc trời đêm thanh vắng là thú vui muôn thuở của bao lớp du khách...
Quang cảnh đôi bờ sông, nào thành quách, phố xá, vườn cây, chùa tháp...
bóng lồng mặt nước phản chiếu lung linh làm cho dòng sông đã yêu kiều
càng nên thơ, nên nhạc. Nhiều người nghĩ rằng sở dĩ Huế có được cái êm
đềm, dịu dàng, yên tĩnh phần lớn là nhờ sông Hương, dòng sông xanh đã
đem lại cho thành phố cái chất thơ trầm lắng, cái trong sáng hài hoà toả
ra từ vùng đất có chiều sâu văn hiến.
6. Núi Ngự Bình
Núi
Ngự Bình thuộc Tp. Huế, tỉnh Thừa Thiên - Huế, cách kinh thành Huế
khoảng 3km. Ngự Bình có dạng hình thang, đỉnh bằng phẳng, có thế bình
phong che chở cho kinh thành Huế.
Núi
Ngự Bình cao 105m, dáng cân đối, uy nghi. Hai bên Bằng Sơn có hai ngọn
núi nhỏ chầu vào gọi là Tả Bật Sơn và Hữu Bật Sơn. Vương triều Nguyễn
được thành lập, quyết định xây dựng kinh thành Huế, thấy Bằng Sơn như
một bức bình phong án ngữ trước mặt, Gia Long chấp nhận đồ án của các
thầy địa lý: chọn núi này làm tiền án của hệ thống phòng thành đồ sộ,
kiên cố và đổi tên cho ngọn núi này là Ngự Bình.
Cùng
với sông Hương, núi Ngự Bình là quà tặng vô giá thứ hai của tạo hoá,
quyện vào nhau tạo nên vẻ sơn thuỷ hữu tình của Huế. Từ lâu, ngọn núi
xinh đẹp này cùng với sông Hương trong xanh đã trở thành biểu tượng của
thiên nhiên Huế. Người ta quen gọi Huế là xứ sở của sông Hương núi Ngự,
miền Hương Ngự cũng vì vậy.
Từ bao thế hệ, lớp lớp tao nhân mặc khách từng coi đây là chốn thưởng
ngoạn thiên nhiên kỳ thú. Vào những ngày đẹp trời, đứng trên đỉnh Ngự
Bình, có thể thu vào tầm mắt toàn cảnh thành phố với cung điện nguy nga,
mái chùa cổ kính và dòng sông Hương xanh biếc uốn lượn quanh co. Ngay
trước tầm mắt là các khu đồi, là rừng thông bát ngát tiếp đến một vùng
đồng bằng rộng lớn của các huyện: Hương Thuỷ, Phú Vang, Hương Trà cỏ cây
xanh rờn... xa hơn là dãy Trường Sơn trùng điệp một màu tím thẫm ẩn
hiện sau những tầng mây bạc. Nhìn về phía đông, dải cát trắng mờ phía xa
cửa Thuận An với màu xanh thăm thẳm của biển Ðông...
7. Đồi Vọng Cảnh
Cách
núi Ngự vài km là đồi Vọng Cảnh, một danh thắng khác của Huế, đứng soi
bóng duyên dáng bên dòng sông Hương, nhìn qua núi Ngọc Trản. Từ đồi Vọng
Cảnh có thể nhìn thấy những khu vườn cây ăn quả mướt xanh của cau,
nhãn, cam, quýt, thanh trà... chen lẫn bóng thông, những mái nhà ngói
xám của đền chùa, lăng tẩm cổ kính, trầm mặc... Sông Hương như một dải
lụa mềm uốn quanh dưới chân đồi...
Ðồi Vọng Cảnh không đẹp bằng Núi Ngự Bình, nhưng đúng như tên gọi của
nó vì đứng ở trên đồi Vọng Cảnh có thể nhìn thấy được phong cảnh nên thơ
của thành phố Huế đặc biệt là khu Lăng tẩm của các vua Nguyễn.
Du
khách có dịp đến đây vào buổi bình minh sương tan hay lúc hoàng hôn,
mới hiểu hết và thấm thía vẻ đẹp nên thơ, nên họa của một ngọn đồi, một
khúc sông, một góc trời xứ Huế.
8. Cồn Hến
Cồn
Hến nằm ở hạ nguồn sông Hương thơ mộng, nổi tiếng với đặc sản cơm, bún
hến của riêng Huế. Ở giữa kinh đô du lịch, cồn Hến là một nốt trầm xao
xuyến trong trường khúc Huế nhiều xúc cảm. Không mấy người thăm cồn Hến
khi đến Huế, lại càng ít người xem nó như một địa chỉ du lịch. Tuy
nhiên, cồn Hến vẫn là một điểm đến của những cảm nhận sâu lắng. Trong sự
thay đổi nhanh chóng của Huế, cồn Hến vẫn luôn mang trong mình vẻ trầm
mặc sâu lắng, vì vậy có người nói cồn Hến là Huế của muôn năm cũ.
Cồn Hến là làng thuộc xã Hương Lưu, phường Vĩ Dạ, cách trung tâm thành
phố Huế chừng vài kilômet. Gọi là cồn bởi đây là bãi đất phù sa rộng nổi
lên giữa sông Hương. Trong Dịch Lý của kiến trúc kinh thành Huế xưa,
nơi này được đặt tên là "Tả Thanh Long". Còn người dân chỉ quen gọi nôm
na là cồn Hến. Dòng sông Hương chảy qua nơi này nước trong vắt, ít phù
sa và chất phèn.
Sáng
sớm, cồn Hến nhạt nhòa sương trắng. Con đường nhỏ như một như một sóng
dao cắt đôi làng, hai bên những hàng dâm bụt xanh ngắt, tĩnh mịch. Chạy
thẳng một đoạn, uốn cong một đoạn rồi bị chặn ngang bởi sông Hương. Có
người bảo con đường nhỏ bé ấy là tâm niệm về một sự trăn trở cội nguồn,
con đường đưa cồn trở về với dòng Hương, con sông bồi đắp lên nó.
Cồn Hến không có gì ngoài hến, vỏ hến bao phủ hết toàn bộ cồn từ những
con đường, những sân nhà. Mỗi lớp hến chồng lên mang một màu sắc khác
nhau, lớp dưới cùng dần quyện tan vào đất. Bước trên con đường cồn Hến,
xao lòng nghe tiếng vỏ hến lạo xạo vỡ tan dưới chân người để có cảm giác
thời gian lắng đọng.
Ở
cồn Hến, thời gian như ngừng chảy, ngày bắt đầu bằng tiếng máy cào hến
xé tan không khí tĩnh mịch, tiếp nối bằng những làn khói trắng và mùi
hến luộc và kết thúc trong những xóm nhỏ bên những tô cơm, bún hến thơm
nức. Hoàng hôn, mặt trời như một chiếc lồng đèn khổng lồ treo trên cồn
Hến. Sắc đỏ mặt trời quyện vào màu xanh cồn rồi thả xuống sông Hương làm
nên một bức tranh mê hoặc lòng người.
9. Vườn Quốc gia Bạch Mã
Vườn
Quốc gia Bạch Mã thuộc địa phận 2 huyện, huyện Phú Lộc và huyện Nam
Đông, tỉnh Thừa Thiên - Huế, cách Tp. Huế 60km về phía nam. Vườn Quốc
gia Bạch Mã có cảnh quan thiên nhiên đẹp và khí hậu rất trong lành.
Khí
hậu ở đây gần giống Ðà Lạt, Sa Pa, Tam Ðảo, nhưng do Bạch Mã ở gần
biển, nên nhiệt độ mùa đông không bao giờ xuống dưới 4ºC và nhiệt độ cao
nhất vào mùa hè ít khi vượt quá 26ºC. Khí hậu của Bạch Mã được các
chuyên gia nước ngoài đánh giá là một trong những vùng khí hậu dễ chịu
nhất của những nơi nghỉ trên vùng núi Đông Dương.
Đỉnh
Bạch Mã cao 1.450m, cách bờ biển 10km đường chim bay, quanh năm mây
phủ. Từ Tp. Huế đi về phía nam 40km theo quốc lộ 1A đến thị trấn Cầu Hai
(huyện Phú Lộc), rẽ phải, đi tiếp 19km bạn sẽ đến khu Vườn Quốc gia
Bạch Mã. Ðường ô tô ngoằn ngoèo, vượt qua nhiều đoạn dốc cao sẽ đưa du
khách lên tới tận đỉnh Bạch Mã. Từ đây, du khách có thể ngắm nhìn một
khung trời lồng lộng, những dãy núi trùng điệp, đỉnh núi nhấp nhô bắt
mắt tới tận đầm Cầu Hai, cửa Tư Hiền, vụng Chân Mây sát bờ biển Ðông.
Vườn
Quốc gia Bạch Mã còn giữ được hầu như nguyên vẹn những thảm thực vật
phong phú và những cánh rừng nguyên sinh bát ngát. Trong tổng số
22.031ha diện tích tự nhiên, có tới 16.900ha rừng che phủ. Rừng có các
loại gỗ quý như trò chỉ, kiền, giẻ hương, gõ, tùng..., nhiều cây đường
kính 80 - 100cm. Hệ thực vật phong phú và đa dạng, có tới 1.406 loài.
Bạch Mã còn có trên 300 loài cây thuốc nam: cây ba gạc chữa huyết áp
cao, cây bình vôi chữa bệnh an thần, lá khôi đặc trị dạ dày, loài cây 7
lá 1 hoa chữa bệnh rắn cắn và chấn thương...
Hệ
động vật ở Bạch Mã có tới 931 loài bao gồm: 83 loài thú, 333 loài chim,
31 loài bò sát, 21 loài ếch nhái, 39 loài cá, 218 loài bướm, 178 loài
côn trùng cánh cứng ăn lá, 28 loài mối. Có những loại thú hiếm còn tồn
tại như gấu, báo, hổ, sao la... Ðặc biệt Bạch Mã là nơi cư trú của loài
chim quý như trĩ sao (cả đuôi dài tới 2m, cao tới 4.050cm) và gà lôi lam
mào trắng.
Vườn
Quốc gia Bạch Mã có cảnh quan thiên nhiên đẹp và khí hậu rất trong
lành. Đây là tài nguyên du lịch sinh thái quí nhất của khu vực Bạch Mã.
Đến với Vườn Quốc gia Bạch Mã, du khách sẽ có dịp khám phá nhiều đường
mòn thiên nhiên kỳ ảo như: đường mòn Trĩ Sao, đường mòn thác Đỗ Quyên,
đường mòn thác Ngũ Hồ, đường mòn Hải Vọng Đài. Du khách cũng có thể thấy
những tòa nhà đổ nát được xây dựng bằng đá Granit với kiến trúc Pháp cổ
nằm rải rác trên đỉnh núi và các triền núi xung quanh. Đó là dấu tích
của khu biệt thự và khách sạn do kỹ sư người Pháp M. Girard phụ trách
xây dựng năm 1932 với ý định biến nơi đây thành khu nghỉ mát trong cảnh
quan thiên nhiên hoang sơ và xinh đẹp. Tại đây đã phục hồi được hai biệt
thự cổ thời Pháp ở khu trung tâm đỉnh Bạch Mã để làm trạm nghiên cứu
bảo vệ và là nơi đón tiếp, lưu trú của khách. Hệ thống dịch vụ, vận
chuyển tại vườn có thể đáp ứng nhu cầu ăn nghỉ và tham quan của du
khách.
10. Sông An Cựu
An Cựu là tên một con
sông nhỏ, chi lưu của sông Hương, ở phía Nam kinh thành Huế. Sông có
nhiều tên gọi như Lợi Nông, Phủ Cam, Đại Giang, Hà Tự, Cống Quan, tên
phổ biến ở Huế là sông An Cựu. Toàn bộ dòng sông dài khoảng 30km, bắt
đầu lấy nước sông Hương từ đoạn cuối cồn Dã Viên, chảy qua địa phận
Thành phố Huế, huyện Hương Thủy rồi đổ vào phá Hà Trung.
Từ
khi các chúa Nguyễn chọn Kim Long, rồi Phú Xuân là thủ phủ của Đàng
Trong, 2 bên bờ sông An Cựu đã là nơi tập trung dinh thự, nhà vườn của
các quan lại, quý tộc. Tuy nhiên lúc này sông còn nhỏ, nhiều đoạn cạn
hẹp. Năm Gia Long 13 (1814), sau khi khảo sát tình hình và hỏi ý kiến
các vị bô lão ở xã Thanh Thủy, nhà vua đã cho khơi đào thêm sông An Cựu
và cho đắp đập Thần Phủ ở phía dưới để lấy nước tưới tiêu, rửa mặn cho
hành vạn mẫu ruộng ở khu vực này. Năm Minh Mạng thứ 2 (1821), sông An
Cựu được đổi tên thành sông Lợi Nông. Bia đá khắc tên này vẫn còn. Năm
Minh Mạng thứ 16 (1835) khi đúc Cửu Đỉnh, hình ảnh và tên sông đã được
khắc vào Chương Đỉnh.